"Tiểu Quả, mau xuống đi." Tả Nhiên run giọng hét lên, nhìn đôi chân lơ lửng của Đường Quả, tòa nhà dạy học này cao nhất, có tận tám tầng, thực sự rơi từ đây xuống thì không chết cũng tàn phế, "Mau xuống đi, có chuyện gì chúng ta ngồi xuống nói tử tế, được không?"
"Tiểu Quả, xuống đi," Ngụy Lượng trong khoảnh khắc đó mắt đỏ hoe, "Cậu xuống đi, được không?"
Đường Quả cười tủm tỉm nhìn hai người, giọng nói phiêu hốt nói, "Xuống đâu cơ, cứ thế này nhảy xuống sao?"
"Không!" Tả Nhiên và Ngụy Lượng đồng thời hét lớn, điên cuồng lắc đầu, "Không phải đâu, Tiểu Quả, cậu quay người lại, thu chân về, đi lối cầu thang xuống đây."
"Như vậy phiền phức quá, chẳng thà trực tiếp từ đây xuống cho đơn giản."
Răng môi Tả Nhiên và Ngụy Lượng đều đang run rẩy, không, họ chưa từng nghĩ đến hậu quả như vậy, kết quả như thế này cũng không phải điều họ muốn.
Họ chỉ muốn cho cô một bài học thôi, chỉ là trong lòng không cam tâm, chưa từng nghĩ cô sẽ trèo lên nơi cao như vậy.
"Tôi xin cậu, cậu xuống đi có được không?" Ngụy Lượng thực sự sợ rồi, anh ta dứt khoát quỳ thẳng xuống đất, "Là lỗi của tôi, đều là lỗi của tôi, cậu xuống đi, sau khi xuống rồi cậu muốn thế nào cũng được, có được không?"
Tả Nhiên thấy vậy cũng vội vàng quỳ xuống, đầu gối đập "bộp" một tiếng xuống đất, người nghe thấy đều cảm thấy rất đau. Nhưng hai người hoàn toàn quên mất đau đớn, chỉ muốn gọi cô gái trên sân thượng xuống.
Sai rồi, đều sai rồi, họ không nên làm như vậy.
Thấy biểu cảm của cô từ đầu đến cuối vẫn mang theo nụ cười, lòng họ càng thêm khó chịu.
"Các người nghe đây," Ngụy Lượng đột nhiên hét lớn một tiếng, những người xung quanh đều im lặng nhìn anh ta, anh ta lớn tiếng nói, "Các người đều nghe đây, nghe cho kỹ đây, tôi Ngụy Lượng," anh ta túm lấy cổ áo Tả Nhiên, kéo đối phương dậy, vẻ mặt hung tợn nói, "Còn có cậu ta Tả Nhiên, hai chúng tôi và Đường Quả từ đầu đến cuối đều trong sạch, không có chuyện gì xảy ra cả."
Nói xong, anh ta thấy mọi người do dự, rõ ràng là không tin lắm, nội tâm có chút sụp đổ, tại sao những người này còn hoài nghi, anh ta chính là người trong cuộc, anh ta nói không có là không có mà.
"Những lời đồn đó là do tôi và Tả Nhiên tung ra, tất cả đều là do tôi giở trò."
Tả Nhiên nói, "Đúng, đều là do hai chúng tôi làm, tất cả đều là chúng tôi làm, hai chúng tôi vì theo đuổi Tiểu Quả không thành công nên mới tung tin đồn nhảm. Dự định của chúng tôi là đợi đến khi cả trường đều công kích cô ấy thì mới tiếp cận cô ấy, như vậy chúng tôi sẽ là những người duy nhất tin tưởng cô ấy, cô ấy nhất định sẽ đối xử với chúng tôi khác đi."
"Lúc đó chúng tôi sẽ theo đuổi cô ấy lại lần nữa, biết đâu cô ấy sẽ đồng ý." Ngụy Lượng tiếp lời, "Không ngờ tới cô ấy vẫn từ chối, lấy lý do hiện tại phải nỗ lực học tập mà từ chối."
"Thế là chúng tôi thẹn quá hóa giận, mặc kệ lời đồn cô ấy bị chúng tôi bao nuôi, thậm chí còn đẩy nhanh sự diễn biến của lời đồn." Tả Nhiên mắt cay xè, "Từ chối yêu cầu của nhà trường mời chúng tôi ra mặt chứng minh chuyện này, vào cái ngày cô ấy đến tìm chúng tôi, vì muốn trả thù cô ấy, chúng tôi đã đích thân thừa nhận những mối quan hệ hư ảo giữa chúng tôi."
"Cô ấy từ trước đến nay chỉ coi chúng tôi là bạn bè, là chúng tôi thẹn quá hóa giận trả thù cô ấy mới nói đã bao nuôi cô ấy suốt kỳ nghỉ." Ngụy Lượng lớn tiếng nói, "Cô ấy cũng chưa từng tiêu tiền của chúng tôi, càng chưa từng nhận quà của chúng tôi. Ngay cả khi chúng tôi mời cô ấy ăn vặt, ăn trưa, buổi chiều cô ấy cũng sẽ mời chúng tôi đi ăn quà vặt."
Đề xuất Huyền Huyễn: Toàn Trí Độc Giả