Người này tên là Kiều Nghiệt, là đạo diễn quỷ tài nổi tiếng trong nước.
Nguyên chủ khi biết là đối phương, trong lòng rất khiếp sợ.
Kiều Nghiệt sảng khoái gặp mặt cô, không cố ý làm khó cô. Phảng phất như biết mục đích cô đến, không đợi cô mở miệng đã nói ra điều kiện của hắn.
Nguyên văn của Kiều Nghiệt là, "Cô theo tôi, tôi sẽ buông tha cho Tô Hòa."
Phản ứng đầu tiên của nguyên chủ là không thể nào, cô yêu Tô Hòa, cô không thể rời xa Tô Hòa. Mặc dù trong lòng cô hiểu rõ, người Tô Hòa thích vẫn là đàn chị Bạch Văn Văn của anh ta.
Nếu không bọn họ yêu nhau hai năm, giữa hai người trừ thỉnh thoảng nắm tay, sao cái gì cũng không xảy ra chứ?
Kiều Nghiệt không miễn cưỡng cô, chỉ nói, "Cho cô ba ngày suy nghĩ, nếu cô đồng ý, tôi có thể nhường tài nguyên cho Tô Hòa."
Nguyên chủ dùng ba ngày để suy nghĩ, trong lúc đó nhìn dáng vẻ suy sụp của Tô Hòa, không đành lòng nhìn người yêu đau buồn như vậy, cuối cùng đã đồng ý.
Cô nói với Tô Hòa, bọn họ chia tay đi.
Tô Hòa lúc đó đặc biệt nhạy cảm, cãi nhau với cô một trận, lời nói đặc biệt khó nghe, cô rất buồn. Cô hiểu nội tâm của Tô Hòa, cho rằng cả thế giới đều phản bội anh ta, cô không trách anh ta.
Cứ như vậy, nguyên chủ đi theo Kiều Nghiệt.
Kiều Nghiệt không có yêu cầu gì với cô, ngược lại còn rất chăm sóc cô, cho cô rất nhiều tài nguyên, dường như có ý muốn nâng cô nổi tiếng, đáng tiếc chí cô không ở chỗ này.
Mà Tô Hòa không có sự can thiệp của Kiều Nghiệt, cộng thêm tài nguyên Kiều Nghiệt đã hứa, từng bước từng bước nổi tiếng, cho đến năm ngoái giành được Ảnh đế, năm nay còn ở bên nữ thần Bạch Văn Văn trong lòng anh ta.
Tô Hòa phong quang bao nhiêu, nguyên chủ đau lòng bấy nhiêu.
Cô cắt đứt người yêu nhất, đầu tư tất cả, người yêu lại ở bên người khác. Mà đối phương, chưa bao giờ biết tất cả những gì cô đã làm.
Nhìn Tô Hòa Bạch Văn Văn ân ái, cô rốt cuộc nhịn không được cãi nhau to một trận với Kiều Nghiệt, mắng to, nếu không phải hắn, cô hẳn là đang ở bên Tô Hòa mình thích.
Không biết tại sao, Kiều Nghiệt mà bên ngoài đồn đại tính tình không tốt, lại im lặng không lên tiếng trước sự đánh mắng của cô, đợi cô phát tiết đủ rồi mới nói, cô có thể đi rồi, hắn sẽ không nhắm vào Tô Hòa nữa.
Hôm nay cách ngày cô rời khỏi Kiều Nghiệt đã hơn một tháng, sau khi rời khỏi Kiều Nghiệt, cô liền nhịn không được đi tìm Tô Hòa.
Cô không đi còn đỡ, vừa đi liền khiến Tô Hòa nhớ tới quá khứ, Tô Hòa đương nhiên biết là Kiều Nghiệt nhắm vào anh ta, còn cướp đi bạn gái của anh ta.
Hơn nữa Tô Hòa còn tra ra được, Kiều Nghiệt chính là người khiến Tô gia phá sản, càng khiến anh ta không thể chấp nhận được là, Kiều Nghiệt và anh ta là anh em cùng cha khác mẹ.
Anh ta không làm gì được Kiều Nghiệt, chẳng lẽ còn không thể trả thù nguyên chủ sao?
Vị Bạch Văn Văn bên cạnh anh ta cũng không phải dạng vừa, mỗi lần nguyên chủ làm chút gì đó, luôn sẽ bị đối phương nhìn thấu, khiến bản thân chật vật không chịu nổi.
Dưới sự đồng tâm hiệp lực của hai người Tô Hòa, cuối cùng cũng vạch trần "bộ mặt thật" của nguyên chủ, trở thành đối tượng bị toàn mạng mắng chửi.
Cô vì thế nhốt mình lại nghiện rượu một tháng, nếu Đường Quả không tỉnh lại vào lúc này, theo quỹ đạo ban đầu, hôm nay nguyên chủ lại sẽ đi tìm Tô Hòa.
Tô Hòa nhịn không thể nhịn, sẽ từng bước đẩy nguyên chủ xuống vực sâu, để nguyên chủ dính vào ma túy, đẩy cô cho những gã đàn ông béo ị đầy dầu mỡ, ngồi vững hình tượng nữ minh tinh bình hoa phóng túng.
Trải qua hết lần này đến lần khác tổn thương, ba năm sau, vào ngày Tô Hòa Bạch Văn Văn kết hôn, nguyên chủ sẽ lái xe đâm vào xe hoa, định đồng quy vu tận với bọn họ.
Nhưng cuối cùng người chết chỉ có mình cô, cô cùng chiếc xe lao thẳng xuống cầu lớn. Xe hoa của Bạch Văn Văn sẽ không có việc gì, chỉ bị chút kinh hãi.
Trang web không hiện quảng cáo
Đề xuất Hiện Đại: Tiếc Thay Khi Nàng Yêu Chẳng Phải Mùa Xuân