Thành tích cuối kỳ học kỳ một lớp 11 đã có, Đường Quả vẫn giữ vững thành tích hạng nhất toàn khối, chỉ kém một điểm là đạt điểm tuyệt đối. Điểm bị trừ vẫn là điểm làm văn, thật ra giáo viên Ngữ văn đặc biệt muốn cho điểm tuyệt đối.
Khiến người ta kinh ngạc nhưng không bất ngờ là, Ngụy Việt lọt vào top 10, không phải top 10 lớp, mà là top 10 toàn khối.
Trong lần kiểm tra trước, Ngữ văn của Ngụy Việt còn vừa đủ điểm đạt, thật không ngờ chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, cậu đã tiến bộ không ít, điểm số đó không sánh bằng nhiều bạn học có thành tích Ngữ văn xuất sắc, nhưng lại gây áp lực cho vô số người.
Top 10 toàn khối, top 5 lớp.
Năm bạn đứng đầu lớp 3, ngoại trừ Đường Quả nhìn Ngụy Việt với ánh mắt như nhìn thấy kẻ thù, vô cùng kiêng kỵ. Phó Trác Thư cũng không khỏi căng thẳng một chút, tốc độ thăng tiến của Ngụy Việt thực sự đáng sợ. Với tốc độ như vậy, vượt qua cậu ta không phải là không thể.
Kỷ Tiểu Tư quả thực không có cách nào tin nổi, học kỳ trước Ngụy Việt vẫn là hạng đếm ngược thứ nhất a.
Cô ta không cam tâm, cô ta đã dùng Thông Minh Tuyệt Đỉnh, vất vả lắm mới nâng thành tích lên hạng mười hai trong lớp, nhưng cũng không thu hút sự chú ý của ai.
Nghĩ đến việc mình lại phải hói đầu mấy tháng, trong lòng liền thấy đắng.
Gần đây các thành viên trong nhóm luôn phát lì xì vào lúc không thích hợp, thỉnh thoảng cô ta gặp được cũng không cướp được cái tốt, những ngày tháng của cô ta ngày càng khó sống rồi.
Cô ta vẫn không cam tâm, tại sao Đường Quả đều bị hủy dung rồi, còn có thể sống phong quang như vậy, cướp đi tất cả hào quang.
Một người khác cũng không dễ chịu lắm, trùm trường Nhị Trung Mã Mậu, hắn ta không biết từ lúc nào hình thành thói quen, mỗi ngày đều phải đến Nhất Trung lượn lờ một chút tìm Đường Quả.
Lâu dần, Nhất Trung Nhị Trung đều biết Mã Mậu mê mẩn Đường Quả, người biết chuyện đều cảm thấy kỳ lạ, người không biết chuyện chỉ tưởng là Đường hoa khôi sức quyến rũ lớn.
Động tĩnh lớn như vậy, người nhà họ Mã đương nhiên biết rồi.
Bọn họ nhất trí cho rằng, là Đường Quả dùng thủ đoạn gì đó, mới khiến Mã Mậu mê mẩn cô, mục đích của cô chắc chắn không đơn giản. Cho rằng Đường gia chưa từ bỏ ý định, muốn hại Mã Mậu.
Cho nên, mẹ của Mã Mậu nhân lúc Mã Mậu không ở nhà, đã đến Đường gia, còn chỉ danh muốn gặp Đường Quả.
Vợ chồng Đường gia vốn dĩ hận thấu xương người nhà họ Mã, bọn họ đã chuẩn bị rất lâu, chỉ là sự phát triển của doanh nghiệp, không phải chuyện một sớm một chiều, cho dù đã qua gần một năm, bọn họ vẫn không sánh bằng Mã gia, chỉ có thể kìm nén.
"Hôm nay tôi đến cũng không có ý gì khác," Mã phu nhân từng là tiểu thư hào môn, vẻ mặt ngạo nghễ, lúc nhìn Đường Quả, đáy mắt xẹt qua sự chán ghét, "Tôi cũng không quản con gái Đường gia các người có mục đích gì, là thật lòng thích con trai tôi, hay là cái khác, nhưng tôi cảnh cáo các người, tốt nhất tránh xa con trai tôi ra, nếu không đừng trách tôi không khách khí."
Nếu con gái Đường gia dáng vẻ xinh đẹp, con trai chơi bời cũng thôi, nhưng một kẻ xấu xí như vậy, còn truyền đến ai cũng biết, thực sự là làm mất mặt bà ta.
Vợ chồng Đường gia nghe xong, suýt chút nữa tức ngất đi, cái gì gọi là con gái bảo bối của họ sẽ thích tên côn đồ Mã Mậu kia? Con rể tương lai của bọn họ, ưu tú hơn Mã Mậu nhiều, cần phải thích loại cặn bã như vậy sao?
"Mã phu nhân, bà có phải hơi quá đáng rồi không?" Đường mẫu sắc mặt khó coi nói, "Tôi cũng không biết con gái tôi trêu chọc con trai bà lúc nào, con gái tôi có bạn trai rồi, tôi nhớ rất rõ, cậu ấy không tên là Mã Mậu."
Mã phu nhân cười khẩy một tiếng, "Hóa ra đã có bạn trai rồi sao? Cũng đúng, lúc này không sớm tìm một người bạn trai, sau này..."
Đường mẫu nhịn không được nữa, lập tức muốn đứng dậy, Mã gia thật sự là khinh người quá đáng rồi.
Bản trạm không có quảng cáo pop-up
Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh Vào Ngày Thi Vương Mạt Thế Tuyển Vợ