Đường Quả ngủ vào khoảng chín giờ, thuốc cảm ban đêm Hồ Tiểu Lan gọi cũng chỉ mất hai mươi phút là đã được giao tới.
Hôm nay cô ta đúng là bị lạnh đến mức hơi cảm rồi, đầu óc cũng có chút choáng váng, sau khi uống thuốc xong, cô ta nằm thẳng lên giường, một lát sau đã ngủ thiếp đi.
Hồ Tiểu Lan vừa mới ngủ không lâu, Lãnh Nhược Phỉ đã hai ngày không về ký túc xá ngủ đã quay lại.
Thấy Đường Quả và Hồ Tiểu Lan ngủ sớm như vậy, biểu cảm của cô có vài phần ngạc nhiên.
Đã có người ngủ rồi, cô làm gì cũng rất nhẹ nhàng, phát ra tiếng động rất nhỏ. Hôm nay trên đường có xe gặp tai nạn, người nhà cô trong tình huống bình thường đều ở biệt thự lưng chừng núi ngoại ô không khí trong lành. Giữa đường còn là đường cao tốc, chỉ có thể đợi đường thông mới đi được, không có cách nào đi vòng, cho nên mới về trường muộn thế này, hành trình bị trì hoãn nửa ngày, cũng có vài phần mệt mỏi.
Sau khi Lãnh Nhược Phỉ vệ sinh cá nhân xong cũng nằm lên giường chuẩn bị ngủ.