Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1536: Công chúa điện hạ (82)

Một nam tử kiến thức hạn hẹp, thích ly gián không làm Đường Khê bỏ được thói quen phong lưu.

Nàng vốn yêu thích mỹ sắc, trước đây nam nhân càng đẹp nàng càng có hứng thú.

Bây giờ thì nàng thích những nam nhân đẹp trai, không cần quá thông minh nhưng nhất định phải biết điều, biết nhìn sắc mặt thì nàng mới giữ lại bên mình.

Vì thế, dàn nam sủng của nàng đã giảm đi quá nửa, nhưng những người ở lại ai nấy đều ngoan ngoãn hết mực, cuộc sống của nàng nhờ vậy mà thoải mái hơn nhiều.

Còn về quan hệ giữa nàng và Tam hoàng tử, từ nhiều năm trước đã cắt đứt rồi.

Tam hoàng tử dường như không ưa vị muội muội này, cho rằng nàng tính tình phong lưu, không làm nên chuyện lớn.

Sau khi Lữ Thanh bị chém đầu, Tam hoàng tử còn định giới thiệu cho nàng một người, người này là người hắn định lôi kéo.

Đường Khê lập tức từ chối, nàng còn muốn sống những ngày tháng thái bình hưởng lạc, không muốn bị kéo xuống nước.

Hiện nay những công chúa như họ đã tránh được việc đi hòa thân, cuộc sống tốt biết bao.

Sao nàng có thể vì chút quan hệ huyết thống với Tam hoàng tử mà cam tâm tình nguyện bị hắn lợi dụng chứ?

Phụ hoàng nàng, Thái tử, và cả Đại hoàng tỷ đều không phải kẻ ngốc.

Vì vậy, nàng còn tốt bụng khuyên một câu, bảo Tam hoàng tử hãy an phận một chút, đừng gây chuyện.

Tam hoàng tử lập tức bỏ lại một câu: "Đúng là kiến thức đàn bà, không ngờ muội lại là hạng người tham đồ hưởng lạc như vậy, Đường Khê, muội sẽ hối hận cho xem."

Đường Khê không biết sau này có hối hận hay không, nhưng hiện tại cuộc sống của nàng rất tốt.

Trong thời gian Đường Quả chu du liệt quốc cũng không hề yên bình.

Sự không yên bình này không phải chỉ việc trên đường gặp bao nhiêu nguy hiểm.

Mà là kẻ bám đuôi Vân Hoa Âm sẽ đột ngột xuất hiện trong tầm mắt của họ.

Mỗi lần Vân Hoa Âm xuất hiện đều mang vẻ mặt đầy oán trách đối với Đường Quả.

Không thì cũng chỉ trỏ nói này nói nọ, Đường Quả phiền quá liền sai người ném nàng ta ra ngoài.

Thế là Vân Hoa Âm xù lông, lập tức đi tìm Vân Bất Hưu.

Thấy Vân Bất Hưu, nàng ta định nhào vào lòng hắn, chuẩn bị khóc lóc thảm thiết một trận.

Không ngờ Vân Bất Hưu thấy tình hình không ổn, liền nhảy vọt lên cao, xoay người đáp xuống sau lưng Đường Quả, còn nhỏ giọng nói với nàng: "Điện hạ, ta cũng coi như là người của người rồi, lúc này người phải bảo vệ ta đấy."

Vân Hoa Âm nhìn thấy vẻ thân thiết giữa Vân Bất Hưu và Đường Quả, tức giận giậm chân.

"Bất Hưu ca ca, nàng ta vừa sai người ném muội, huynh không giúp muội trút giận sao?"

Vân Bất Hưu trả lời: "Nghĩa muội, muội đừng xuất hiện trước mặt điện hạ nữa, điện hạ không thấy muội thì tự nhiên sẽ không sai người ném muội, chuyện này giải quyết đơn giản vậy thôi. Ta chỉ là một Quốc sư nhỏ bé, điện hạ là Đại công chúa của Bắc Hạ quốc, thân phận tôn quý, điện hạ hạ lệnh, ta phải nghe theo."

Lời này không nói thì thôi, nói ra càng làm Vân Hoa Âm tức giận hơn.

"Bất Hưu ca ca, huynh hà tất phải thế, huynh đi theo nàng ta bao nhiêu năm nay nàng ta cũng không ở bên huynh, chứng tỏ nàng ta căn bản không thích huynh, tại sao huynh phải một lòng một dạ với nàng ta?"

"Nghĩa muội, điện hạ có thể không có ta, nhưng ta không thể không có điện hạ. Ở bên cạnh điện hạ là ta cam tâm tình nguyện. Mà điện hạ đối với ta không hề tệ như muội nói, điện hạ tốt với ta thế nào chỉ có bản thân ta cảm nhận được, muội không thể hiểu được đâu."

Vân Bất Hưu nói: "Nghĩa muội, ta đối với muội chỉ có tình anh em, lúc trước cũng chỉ hứa với nghĩa phụ là sẽ chữa khỏi bệnh cho muội. Bây giờ muội đã khỏi hẳn, ta coi như đã trả xong ơn nghĩa của nghĩa phụ. Dùng chính lời muội vừa nói, ta cũng không thích muội, tại sao muội cứ phải đi theo ta mãi, chuyện này chẳng có kết quả gì đâu."

Đề xuất Xuyên Không: Tô tiểu thư hôm nay đã hóng chuyện kiếm tiền chưa?
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện