Chương 1273: Đứa con gái của kẻ chuyên làm việc bao đồng (52)

"Đem tiền tiết kiệm của mình hào phóng cho mượn, còn con gái này mua một chiếc xe hai trăm nghìn tệ cũng phải tự mình đi mượn. Người khác đến nhà, bố mẹ liền cơm bưng nước rót, cá thịt linh đình hầu hạ, con mỗi tháng đều đưa mấy nghìn tệ tiền ăn cho gia đình, vậy mà toàn bị cho ăn qua loa đại khái."

"Người nhà mình thì cầu kỳ nhiều thế làm gì?" Đường Lập Đức có chút mất mặt, "Tiểu Quả, chuyện rất nghiêm trọng, nếu không có tiền, căn nhà bố và mẹ con mua cũng không giữ được đâu."

"Bố, con cũng lực bất tòng tâm, nợ của con vừa mới trả xong cách đây không lâu, năm nay công ty làm ăn không tốt, không có tiền."

"Dù thế nào cũng phải lấy ra được một ít chứ?"

"Không lấy ra được."

Khóe môi Đường Quả cong lên: "Hay là bố cứ bán nhà trả nợ đi, thuê nhà ở cũng vậy thôi mà. Con ở ngoài mấy tháng nay rồi, tự do tự tại, tốt lắm."

Đường Lập Đức lúc này mới nhớ ra Đường Quả đã lâu không ở nhà, toàn đi thuê nhà ở.

Với chút tiền lương đó của cô, quả thực là không lấy ra được tiền rồi.

Tống Tĩnh Hoa không sao, chỉ là bị tức quá thôi.

Đường Quả không đưa gì cả, chỉ mua một ít trái cây bình thường.

Người đến thăm Tống Tĩnh Hoa vẫn rất đông, nhưng đa phần đều là đặt xuống một túi trái cây, quà cáp, hoa tươi, nói chưa được hai câu đã vội vàng rời đi.

Người nhà họ Tống không có một ai đến, chỉ gọi điện thoại hỏi thăm Tống Tĩnh Hoa, nói là bận quá không đến được.

Lúc Đường Quả định đi, Đường Lập Đức vội vàng gọi cô lại: "Tiểu Quả, con đi luôn sao? Con đi rồi thì mẹ con tính sao?"

"Chẳng phải có bố ở đây sao?" Đường Quả cười một tiếng, "Bố, bố làm mẹ tức đến thế này, còn không mau chăm sóc cho tốt."

"Con là con gái của chúng ta, cũng nên ở lại chăm sóc mẹ con chứ." Đường Lập Đức sa sầm mặt, "Cha mẹ ốm đau, đây là nghĩa vụ con cái nên tận."

"Bố, con mà ở lại chăm sóc mẹ thì sẽ mất việc đấy. Con không có một cặp cha mẹ biết cân nhắc tương lai cho con đâu, tất cả mọi thứ của con đều phải tự mình kiếm lấy. Bố mẹ không cần lo chuyện ăn uống, đến giờ nếu không có thời gian đi ăn hoặc không có tiền đi ăn, con sẽ đặt đồ ăn qua mạng cho hai người."

Đường Quả cười tủm tỉm bỏ đi, Đường Lập Đức đứng tại chỗ, có chút nghẹn lời.

"Tĩnh Hoa, Tiểu Quả nó thực sự quá không hiểu chuyện rồi."

Tống Tĩnh Hoa nằm trên giường bệnh, không nói không rằng.

"Tĩnh Hoa, bà đừng buồn nữa, tôi sẽ nghĩ cách."

"Nhà của chúng ta sẽ không mất đâu."

Tống Tĩnh Hoa hướng ánh mắt về phía Đường Lập Đức: "Mượn anh cả ông sao? Anh ấy bằng lòng?"

Đường Lập Đức không nói gì nữa.

Hồi lâu sau, ông ta tiếp tục nói: "Hay là mượn bên nhà ngoại bà một ít đi."

"Em trai tôi vừa mới mua nhà, chị gái tôi còn hai đứa con đang đi học, đều là lúc cần dùng tiền, ông bảo tôi đi mượn ở đâu?"

"Anh cả trước đây nói căn nhà cũ của mọi người chẳng phải định giải tỏa sao? Đợi giải tỏa rồi kiểu gì chẳng có chút tiền, mượn mẹ trước một ít, đợi chúng ta có rồi sẽ trả lại."

"Giải tỏa?" Tống Tĩnh Hoa chớp mắt, "Chuyện từ khi nào?"

"Bà không biết sao?"

"Sao tôi biết được?"

Tống Tĩnh Hoa hỏi ngược lại, bà hoàn toàn không có tin tức gì, bà đột nhiên nhớ ra một chuyện, sắc mặt biến đổi.

"Sao thế Tĩnh Hoa?"

Lòng Tống Tĩnh Hoa đã có chút loạn, bà lấy điện thoại ra, gọi cho bà cụ Tống.

"Tĩnh Hoa à? Có chuyện gì thế, nghe nói con vào viện rồi, đã đỡ hơn chưa?"

"Đã không sao rồi ạ." Giọng Tống Tĩnh Hoa hơi lạnh, "Mẹ, bây giờ con đang rất thiếu tiền, mẹ có thể cho con mượn một ít tiền không?"

Đề xuất Ngược Tâm: Nàng Đến, Tuyết Vô Ngân
BÌNH LUẬN