Chương 1262: Đứa con gái của kẻ chuyên làm việc bao đồng (41)

Sau khi Đường Quả đi làm, mỗi tháng cô đều nộp cho gia đình hai nghìn tệ. Đường Quả chuyển hai nghìn tệ, đương nhiên không phải vì đồng cảm với họ, mà là cô dự định dọn ra ngoài ở.

"Bố mẹ, vài ngày nữa con sẽ dọn ra ngoài ở."

Hai người có chút kinh ngạc, Tống Tĩnh Hoa hỏi: "Sao đang yên đang lành lại muốn dọn ra ngoài?"

"Buổi sáng tắc đường nghiêm trọng quá, con muốn ở gần công ty một chút. Hơn nữa, con có mấy người đồng nghiệp cũng định thuê nhà gần công ty, chia tiền ra thì vẫn khá rẻ."

"Ở nhà tốt biết bao, ở ghép không tiện lắm đâu?" Tống Tĩnh Hoa nói, "Tiểu Quả, hay là cứ ở nhà đi, buổi sáng dậy sớm một chút là được mà."

"Bố mẹ, năm nay con hai mươi hai tuổi, tám năm nữa là ba mươi rồi." Đường Quả rất nghiêm túc nói với hai người, "Vì mua xe mà con còn nợ nần, may mà sau đó đã trả sạch."

"Bố mẹ đều nói con là người trưởng thành rồi, cứ ở mãi trong nhà, dựa dẫm vào bố mẹ cũng không tốt lắm." Lý do của Đường Quả rất đầy đủ, "Con chưa bao giờ mong cầu sau khi con trưởng thành bố mẹ sẽ cho con cái gì. Chẳng phải từ nhỏ bố mẹ đã giáo dục con, muốn có cái gì thì phải tự mình tranh thủ, tự mình kiếm lấy sao?"

"Vì tương lai của mình, con phải nỗ lực kiếm tiền, tiết kiệm tiền mua nhà. Hy vọng sớm kiếm đủ tiền trả trước. Nếu có rồi, thời gian còn lại có thể thong thả trả nợ sau."

Hai người nghe xong đều ngẩn ra, lúc này họ mới nhận ra con gái mình đã lớn thật rồi.

Con gái lớn rồi thì phải lập gia đình.

Trong xã hội hiện nay, bên nữ cũng không thể hoàn toàn dựa dẫm vào bên nam, trước khi kết hôn có một căn nhà thuộc về mình mới là tốt nhất.

Mặc dù họ là những kẻ chuyên làm việc bao đồng, nhưng họ không cho rằng con gái mua nhà trước khi kết hôn là có gì sai.

Họ đột nhiên cảm thấy trong lòng nghẹn lại, nhất thời chưa nghĩ thông suốt tại sao lại nghẹn ngào như vậy.

Hoặc là, họ hiểu rõ, chỉ là không muốn thừa nhận mà thôi.

Chính vì sự hào phóng vung tiền của họ mới khiến con gái họ đến một căn nhà trả trước cũng không có.

Hai tháng trước, họ vẫn còn hơn một triệu tiền tiết kiệm, tùy tiện cũng đủ trả trước cho một căn nhà khá tốt rồi.

"Bố mẹ, hai người sao thế?" Đường Quả biết rõ còn hỏi.

Khó chịu không?

Chắc chắn là khó chịu rồi.

Hai người này không phải không có tâm, ngược lại là quá có tâm.

Họ cũng không phải không thương đứa con gái này, mà là họ luôn cảm thấy con gái còn nhỏ. Hơn nữa họ coi trọng tình thân, cho rằng giữa họ hàng với nhau cần phải duy trì, thường xuyên đi lại thăm hỏi thì mới không xa cách.

Mà con gái họ chính là người nhà mình.

Nhiều gia đình đều có chung quan niệm như vậy, lễ tết nhận được quà cáp, đồ kém thì giữ lại nhà dùng, đồ tốt thì đem đi biếu xén làm quà ngoại giao.

Người ta tặng một món đồ hơi kém, nhiều gia đình vì giữ thể diện còn phải đáp lễ bằng một món tốt hơn.

Phong tục như vậy không biết đã truyền lại từ bao giờ.

Đồ tốt mua về nhà, chỉ khi có khách đến mới được ăn. Trẻ con trong nhà dù có thèm đến mấy cũng không được ăn, một viên cũng không được.

Mà vị khách đó thường lại chẳng mấy quan trọng đối với gia đình này.

Vậy nên, tại sao phải để người nhà mình chịu thiệt thòi để đi khách sáo với một người họ hàng cả năm chẳng gặp được mấy lần?

Có đồ gì tốt cũng đều để dành cho đối phương?

Đồ chơi nhỏ của trẻ con trong nhà, nếu bị con cái nhà họ hàng nhìn trúng, phụ huynh thường sẽ rất hào phóng nói: "Đã thích thì cứ cầm lấy đi".

Đứa trẻ trong nhà bị lấy mất đồ chơi, khóc lóc ầm ĩ trước mặt mọi người thì sẽ bị phụ huynh mắng là không hiểu chuyện, thậm chí còn bị ăn đòn.

BÌNH LUẬN