Đường Chí Minh nghe thấy không cần tốn tiền của mình, vội vàng nói, "Được, cứ quyết định như vậy đi, ăn cơm xong anh sẽ bàn bạc với mẹ anh."
Không bao lâu sau, Tống Tĩnh Hoa và Lưu Xuân Nguyệt mua thức ăn về, hệ thống thấy hai người tay xách nách mang đầy đồ, sắp không cầm nổi nữa.
Đặc biệt là trên cổ Lưu Xuân Nguyệt còn treo một con gà, âm thầm nhổ nước miếng, ký chủ đại đại quả nhiên là liệu sự như thần.
"Tĩnh Hoa thật sự là quá khách sáo rồi, mỗi lần chúng tôi qua đây đều mua nhiều thức ăn thế này," Lưu Xuân Nguyệt xách đồ vào bếp, vừa nói, "Làm tôi đều thấy không được tự nhiên cho lắm."
"Chị dâu nói gì vậy, mọi người cũng đâu có thường xuyên tới, chẳng qua là mua chút đồ ăn thôi mà? Mọi người không tới chúng tôi cũng phải mua, tới rồi thì mua nhiều thêm một chút, có gì mà không tự nhiên chứ." Tống Tĩnh Hoa tuy xót tiền mua một đống đồ ăn như vậy, nhưng nghĩ đều là người nhà mình, tiền này tiêu thì tiêu thôi.
Lưu Xuân Nguyệt mở miệng là nói Tống Tĩnh Hoa người tốt, chỉ thích gần gũi với bà, khen ngợi Tống Tĩnh Hoa lên tận mây xanh, khiến Tống Tĩnh Hoa trong lòng thoải mái hơn nhiều.
Hai người bận rộn xào nấu nấu cơm, nguyên liệu cũng chỉ dùng hết một phần nhỏ.
Lúc ăn cơm, Đường Chí Minh nhắc tới chuyện vừa rồi bàn bạc mua xe với Đường Quả. Mắt Lưu Xuân Nguyệt sáng lên một cái, nhưng lại có chút khó xử nói, "Thật sự phải mười một vạn hả?"
"Bác gái, nếu không phải con thật sự xoay xở không kịp rồi thì cũng sẽ không thảo suất đem xe bán cho anh họ như vậy, trực tiếp tặng cho anh họ cũng được." Đường Quả ngẩng đầu nói, "Hiện giờ con đặc biệt hối hận vì đã mua xe, hiện giờ chỉ muốn trả hết nợ thôi."
Đường Lập Đức vội vàng nói, "Đều là người nhà mình cả, còn bày vẽ nhiều thế làm gì? Tiểu Quả, cái xe đó con không lái, trực tiếp cho anh Chí Minh con lái chẳng phải rất tốt sao?"
Hệ thống: 【...】
"Thế thì ngại quá, cái xe này vốn dĩ là của Tiểu Quả mà." Lưu Xuân Nguyệt còn định nói gì đó thì bị Đường Quả ngắt lời.
Đường Quả gật đầu, "Bố, bác gái đều nói ngại rồi, bố đừng làm khó người ta. Hơn nữa con còn đang nợ nần, vốn dĩ xe hai mươi vạn, anh họ là người nhà mình giá mới giảm xuống mười một vạn, vừa rồi đã bàn bạc xong với anh họ rồi."
"Nếu nhà bác gái thật sự khó khăn thì con đành phải lái xe đi nơi khác bán vậy. Biết đâu còn bán được chút tiền. Còn về việc anh họ tháng sau cần dùng xe, thực ra hiện giờ có rất nhiều nơi cho thuê xe, đừng nói loại xe chỉ trị giá hai mươi vạn như của con, ngay cả siêu xe mấy triệu tệ cũng có thể thuê được, đến lúc đó chị dâu thấy anh có tâm như vậy nhất định sẽ vô cùng vui vẻ."
Sắc mặt Lưu Xuân Nguyệt biến đổi một chút, "Thuê siêu xe thì thôi đi, nếu xảy ra vấn đề gì chúng tôi không đền nổi đâu." Bà nhìn Đường Quả nói, "Tiểu Quả à, thật sự phải mười một vạn hả?" Không đợi Đường Quả nói chuyện, bà tiếp tục nói, "Con chẳng phải nói nợ mười vạn sao? Hay là mười vạn thấy thế nào? Đều là người nhà mình, đừng vì một vạn tệ này mà làm sứt mẻ tình cảm."
"Xuân Nguyệt, con bé Tiểu Quả cũng không dễ dàng gì, mười một vạn thì mười một vạn, bà còn thiếu một vạn đó sao? Vì Chí Minh cưới được vợ, mười một vạn này chúng ta kiểu gì cũng phải gom đủ. Xe của Tiểu Quả vẫn là xe mới, chưa lái mấy lần, hiện giờ đi đâu mà tìm được cái hời thế này?" Người nói chuyện là bác cả của Đường Quả, Đường Lập Bình.
Đường Quả còn chưa nói chuyện, Đường Lập Đức đã vội vàng nói, "Tôi thấy cứ mười vạn đi, anh cả, anh cũng đừng trách chị dâu. Vì chuyện kết hôn của Chí Minh hai người đã lo bạc cả đầu rồi. Nếu không phải cái con bé phá gia chi tử Tiểu Quả này là vay tiền mua xe thì cái xe này tặng cho Chí Minh tôi cũng không có ý kiến gì."
Bản trạm không có quảng cáo pop-up