"Nếu mẹ ta đi mua thức ăn một mình chắc chắn sẽ mặc cả, không nói mua loại rẻ nhất nhưng cũng sẽ chọn loại thực tế mà mua, cũng sẽ không mua quá nhiều, đủ ăn là được."
"Nếu Lưu Xuân Nguyệt đi cùng, bà ta nhất định sẽ nói với mẹ ta cái này tốt, cái kia tốt, mẹ ta lại không tiện từ chối, chỉ có thể mua hết. Lưu Xuân Nguyệt lại giả vờ giả vịt trả tiền, nhưng mẹ ta chắc chắn sẽ tranh trả trước. Cứ chờ xem, cuối cùng họ sẽ xách cá to thịt lớn về, đến lúc ăn không hết nói không chừng còn để Lưu Xuân Nguyệt mang về ăn."
Hệ thống: Còn có thể như vậy sao?!!
"Anh họ, nghe nói anh định đi du lịch tự túc?" Đường Quả ngồi xuống cạnh Đường Chí Minh, "Rất nhiều người đều nói đi du lịch tự túc sẽ rất mệt, còn phải làm rất nhiều lịch trình, em thấy hay là anh đưa chị dâu đi, chẳng bằng đăng ký đoàn du lịch, không mệt như vậy lại còn khá an toàn."
Đường Chí Minh cười nói, "Thế thì Tiểu Quả em không biết rồi, du lịch tự túc là rất thú vị, đi theo đoàn cực kỳ phiền phức, anh chỉ muốn đưa chị dâu em đi chơi, tự do tự tại, hơn nữa cô ấy cũng muốn đi du lịch tự túc, yêu cầu nhỏ này tổng không thể không chiều theo cô ấy phải không?"
Đường Quả thầm nghĩ, anh có thể chiều theo đối phương, nhưng đó là bạn gái của anh chứ có phải bạn gái của tôi đâu.
Hơn nữa, chuyện mượn xe vốn dĩ rất kiêng kỵ, lại còn là du lịch tự túc. Vạn nhất xảy ra vấn đề gì, chuyện này chẳng phải sẽ tính lên đầu chủ xe sao? Chiếm hời cũng không có cái đạo lý này.
Những lời này nàng không nói ra, đối phó với loại người mặt dày này nói nhiều cũng chẳng có đạo lý gì. Còn về việc nói với Đường Chí Minh những lời này chẳng qua là xuất phát từ phép lịch sự mà khuyên nhủ một chút. Nếu hắn nghe thì đó là vận may của hắn, nếu không nghe thì đó là đáng đời.
Đối với bất kỳ ai nàng cũng sẽ cho cơ hội sửa đổi.
Hiện giờ xem ra hắn định từ bỏ cơ hội này, vậy nàng chỉ có thể bày tỏ vô cùng đáng tiếc. Ngại quá, nàng là một người lạnh lùng và lòng dạ sắt đá, cuộc đời của người khác nàng không chịu trách nhiệm.
"Anh họ, thực ra du lịch tự túc thật sự không an toàn."
Đường Chí Minh không vui nhíu mày, "Tiểu Quả, có phải em không muốn cho anh mượn xe không? Trước đó anh nghe mẹ nói còn phải đích thân chúng ta qua đây bàn bạc. Mọi người đều là người nhà mình cả, Tiểu Quả, em làm vậy có phải không được thỏa đáng lắm không? Em quên rồi sao, hồi nhỏ em bị lớp bên cạnh bắt nạt vẫn là anh giúp em đấy."
Đường Quả hồi tưởng lại một chút, cạn lời hết sức, rõ ràng là Đường Chí Minh trêu chọc đại ca lớp bên cạnh, người ta biết nàng là em họ của Đường Chí Minh nên mới tới tìm nàng gây phiền phức.
Cuối cùng tìm thấy Đường Chí Minh, đánh hắn một trận. Kết quả lời truyền ra ngoài lại thành Đường Chí Minh vì giúp nàng mà bị ác bá lớp bên cạnh đánh. Chuyện này khiến hình tượng của Đường Chí Minh bất kể là trong cả nhà họ Đường hay trong mắt vợ chồng Đường Lập Đức đều vô cùng tốt.
Đường Chí Minh cái miệng biết nói, lại biết dỗ dành, đặc biệt được lòng người. Chỉ cần hắn có chuyện gì, vợ chồng Đường Lập Đức chạy còn hăng hái hơn cả bố mẹ Đường Chí Minh.
Ngay cả nguyên chủ bị bệnh cũng không quan trọng bằng Đường Chí Minh.
"Anh họ, em chỉ thấy mượn xe đặc biệt phiền phức." Đường Quả nhíu mày nói, "Hơn nữa sau khi mua xe em càng ngày càng thấy mua xe thật sự không có gì cần thiết. Sáng sớm nếu không dậy sớm một chút lái ra ngoài là tắc đường ngay."
"Mấy lần suýt nữa đi làm muộn."
Đường Chí Minh lập tức nói, "Nếu Tiểu Quả em không dùng tới thì thực ra có thể cho anh mượn mấy ngày mà. Dù sao đối với em cũng không có ảnh hưởng gì, hơn nữa đi làm đi xe buýt tàu điện ngầm quả thực thuận tiện hơn."
Bản trạm không có quảng cáo pop-up