Thượng Quan Cảnh có lẽ đã quen nên cứ thế chiều chuộng nàng.
Đường Giao nhìn đủ loại đồ chơi quý giá trong phòng, có chút hủ bại nói với hệ thống: "Hèn chi trên đời có nhiều yêu diễm đê tiện như vậy, làm loại người này thực sự đặc biệt hạnh phúc, muốn cái gì có cái đó."
【Ký chủ, những thứ này cô không mang đi được đâu, đừng bị vẻ bề ngoài mê hoặc.】 Hệ thống 222 với giọng tiểu chính thái vang lên vô cùng nghiêm túc.
Đường Giao thở dài thườn thượt: "Tôi chỉ nghĩ vậy thôi, chứ đâu có thực sự làm vậy? Yên tâm đi, tôi là một người có ý chí kiên định, tuyệt đối không chìm đắm trong đó đâu, tôi biết mình tới đây là để làm gì mà, chỉ là không biết tỷ tỷ ở trong cung thế nào rồi."
【Theo tôi được biết, Thượng Quan Cảnh để Thượng Quan Dực không sớm phát hiện ra chuyện này đã âm thầm gây không ít rắc rối cho đối phương, Đường Quả về cung gần mười ngày Thượng Quan Dực đều không rảnh tới gặp cô ấy.】
【Tuy nhiên ban thưởng thì không hề thiếu, chắc là không quá vài ngày nữa Thượng Quan Dực sẽ tới gặp cô ấy thôi.】
Đường Giao chống cằm: "Hy vọng phía tỷ tỷ có thể thuận lợi đi."
【Ký chủ yên tâm, chỉ số thông minh và chỉ số cảm xúc của Đường Quả đều cao hơn cô, ở trong cung nhất định sẽ như cá gặp nước thôi.】
Đường Giao cạn lời, không ngờ lại bị hệ thống của mình xỉa xói, nhưng nghĩ đến tất cả kế hoạch của bọn họ đều là do người tỷ tỷ hờ kia nghĩ ra, nàng thừa nhận: "Thực ra người cổ đại rất thông minh."
【Người cổ đại vốn dĩ không ngốc, tuy bọn họ không có những công cụ tiện lợi như hiện đại nhưng sức sáng tạo của bọn họ là vô hạn, ví dụ như những chiếc hộp cơ quan linh xảo đó, người hiện đại e là không chơi nổi đâu.】
Một người một hệ thống bắt đầu thảo luận xem đầu óc người cổ đại thông minh đến nhường nào.
Đường Quả ở trong cung cũng đã trải qua gần mười ngày thanh tịnh.
Vào ngày thứ mười một sau khi vào cung, Thượng Quan Dực cuối cùng cũng xử lý xong mọi chuyện, nhớ tới trong cung còn có một Giao phi liền tới tìm nàng.
"Gần đây là lỗi của trẫm, cư nhiên lại lạnh nhạt với nàng."
Thượng Quan Dực nắm tay Đường Quả, đang định tiến thêm bước nữa thì thấy phản ứng của Đường Quả có chút không đúng, liền dừng động tác lại, đôi mắt sắc lẹm nhìn chằm chằm hồi lâu.
Hắn buông tay Đường Quả ra, lạnh lùng nói: "Ngươi là ai?"
"Bệ hạ, thiếp là Đường Giao mà." Đường Quả vô thức nói, "Bệ hạ, có phải ngài gần đây bận rộn nên đã quên mất thiếp rồi không?"
"Không, ngươi không phải Giao phi của trẫm." Thượng Quan Dực lập tức phủ định, hắn là đế vương, đa nghi hơn bất cứ ai.
Cộng thêm việc hắn vô cùng quen thuộc Giao phi, cho dù người trước mắt này thực sự rất giống Giao phi, nhưng có rất nhiều chi tiết không phải là một người thì không thể giống hệt những chi tiết này được.
Thượng Quan Dực từng bước ép sát Đường Quả, đột ngột bóp lấy cổ nàng, giọng nói lạnh lùng hỏi: "Nói, ngươi là ai, đã giấu Giao phi của trẫm đi đâu rồi?"
"Bệ hạ... thiếp chính là Đường Giao, thiếp thực sự là Đường Giao." Thượng Quan Dực tiếp tục dùng lực, thấy nàng dường như sắp ngạt thở đến nơi rồi mà vẫn chết không thừa nhận, khẳng định bản thân chính là Giao phi.
Hơn nữa hắn từ trong ánh mắt nàng không hề thấy bất cứ sự né tránh nào, nếu không phải hắn có thể chắc chắn nàng thực sự không phải Giao phi thì e là sẽ tưởng nàng nói đều là sự thật.
Thấy cái chết đã không đe dọa được đối phương, Thượng Quan Dực buông tay, hạ lệnh cấm túc nàng rồi xoay người rời đi. Đường Quả ở phía sau diễn kịch gọi với theo vài tiếng, thấy người biến mất rồi mới dừng lại. Tuy nhiên nàng không hề thả lỏng.
Trong cung tai mắt đông đúc, nàng còn phải diễn kịch cho trọn bộ, đem dáng vẻ của một phi tử bị đế vương nghi ngờ, ruồng bỏ diễn dịch một cách triệt để.