Có lời của Thượng Quan Cảnh, Đường Quả đem tất cả đồ đạc trong viện của mình thay đổi hết một lượt.
Tất cả đồ bày biện đều được chọn từ trong kho, món nào cũng tinh tế, trân quý và hiếm có, ngay cả quản gia cũng không thấy có gì lạ.
Quản gia vốn biết rõ tình hình hơn những người khác, thấy Vương gia dặn dò như vậy, có thể thấy là vẫn chưa quên Giao phi nương nương đâu.
Lại thấy Vương phi nhà mình vì nghênh đón Hoàng thượng và Giao phi nương nương mà tốn bao tâm sức, đâu có biết Vương gia coi trọng như vậy chỉ là vì Giao phi nương nương chứ?
Trong lòng ông thầm tiếc nuối cho vị Vương phi tốt bụng, hiền hậu này.
Vì vậy khi chọn đồ, ông toàn chỉ những thứ tốt nhất mà chọn.
Dù sao Vương gia cũng đã lên tiếng, vì Giao phi, phải đem hết đồ tốt ra. Những thứ này đặt ở viện của Vương phi, sau này chính là của Vương phi, cũng coi như là bù đắp cho nàng vậy.
Vị Vương phi tốt như thế này, nếu là ông thì ông chẳng nỡ để nàng chịu ủy khuất đâu.
Tiếc là Vương gia nhà bọn họ, tâm trí vốn không đặt ở đây.
Đường Quả nhìn căn viện mới tinh khôi, những món đồ bày biện quý hiếm, còn có một bộ trà cụ đặc biệt tốt, tâm trạng vô cùng mỹ mãn.
Hệ thống: Đây chính là cái gọi là mượn công làm việc tư trong truyền thuyết sao? Thực sự là bị ký chủ đại nhân nhà mình lợi dụng triệt để rồi.
"Viện của ta chắc cũng hòm hòm rồi, các ngươi đi chỗ khác đi. Đúng rồi, ta thấy Vương gia vẫn còn ở trong thư phòng, các ngươi đừng tới làm phiền. Đợi những nơi khác trong phủ dọn dẹp xong xuôi thì hãy tới chỗ Vương gia."
"Vâng, Vương phi."
Hạ nhân nhanh chóng hành động, đem những thứ không cần, không đẹp, cũ kỹ, thảy đều thay mới một lượt.
Ngay cả hoa cỏ trong vườn, thấy chỗ nào mọc dài ra chắn đường, cũng thắp đèn lồng lên mà tỉa tót lại một lượt, chỗ nào không tỉa được thì cắt ngắn đi.
Vương phủ rộng lớn cần quét dọn, thay mới, hạ nhân bận rộn từ lúc hoàng hôn buông xuống cho tới tận nửa đêm.
Đường Quả đã ngủ được một giấc ngắn, là hệ thống nhắc nhở nàng hạ nhân đã dọn dẹp xong những nơi khác.
Nàng vội vàng bò dậy, khi hạ nhân đi vào, liền thấy nàng đang chống trán bên bàn, trông có vẻ rất mệt mỏi.
Đặc biệt là quản gia, nhìn thấy Vương phi vất vả tới nửa đêm, không khỏi thở dài, Vương gia nhà ông lần này quả thực không đúng rồi.
Vương phi dù sao cũng xuất thân từ phủ Thượng thư, chỉ vì một câu nói của ngài mà phải lao lực tới nửa đêm.
Nếu Vương phi biết được mục đích thực sự của Vương gia, không biết sẽ đau lòng đến nhường nào.
"Quản gia?"
Đường Quả ngẩng đầu lên: "Đã thay mới xong hết chưa?"
"Bẩm Vương phi, ngoại trừ viện của Vương gia, những nơi khác đều đã thay mới hoàn tất."
Đường Quả gật đầu: "Vất vả cho các ngươi rồi, bây giờ hãy tới chỗ Vương gia đi."
"Chúng tôi đi ngay đây." Quản gia nói, "Vương phi hôm nay cũng mệt rồi, hay là nghỉ ngơi sớm đi ạ, phía Vương gia đã có tôi trông coi rồi."
"Cũng được, quản gia thông thuộc viện của Vương gia, lại luôn hầu hạ bên cạnh ngài, chắc chắn sẽ sắp xếp ổn thỏa." Đường Quả mang vẻ mặt "ta rất tin tưởng ông", khiến quản gia vô cùng cảm động.
Vương phi là người tốt, chưa bao giờ cậy vào thân phận mà coi thường những hạ nhân như bọn họ.
Không biết đến bao giờ Vương gia mới có thể nhìn thấy cái tốt của Vương phi đây.
Nghĩ đến sự xáo trộn lúc nửa đêm này, ông thở dài một tiếng, e là khó lắm thay.
Quản gia dẫn người, rầm rộ tiến về phía viện của Thượng Quan Cảnh.
Đường Quả cúi đầu cười thầm, không biết Thượng Quan Cảnh bị đánh thức từ trong giấc mộng sẽ có cảm giác gì.
Nếu là nàng bị đánh thức giữa đêm, chắc chắn sẽ vô cùng cáu kỉnh cho xem.