Thượng Quan Dực là hoàng đế, hắn tạm thời không đấu lại được.
Nếu để đối phương biết hắn vẫn chưa từ bỏ ý định, việc cướp lại Giao nhi sẽ không dễ dàng như vậy.
Về phía Đường Giao, nghe thấy tin tức của Đường Quả, trong lòng có chút rục rịch. Nàng vốn định gặp vị tỷ tỷ này để nhắc nhở đôi điều.
Nhưng từ ký ức biết được, đây là một tiểu thư khuê các vô cùng truyền thống, nàng không biết gặp mặt liệu có thể nói rõ ràng được không.
Nàng lại không thể để lộ thân phận của mình, nếu để người ở đây biết, chẳng phải sẽ coi nàng là yêu ma quỷ quái mà đem thiêu sống sao.
May mà tính cách của Đường Giao vốn khá nhảy nhót, cộng thêm việc nàng đã xuyên qua hai thế giới, cũng coi như có chút kinh nghiệm.
Nhưng đây là xã hội hoàng quyền cổ đại, loại hở ra là mất đầu như chơi.
Những thứ bình thường đổi từ thương thành hệ thống, nàng đều cố gắng chọn những thứ phù hợp với thời đại này, chỉ sợ bị bại lộ.
"Giao phi, trẫm thấy nàng dường như có điều muốn nói?" Thượng Quan Dực chú ý đến biểu cảm có chút mong đợi của Đường Giao, suy nghĩ một chút, vừa rồi hắn dường như có nhắc đến Đường Quả.
Nghe nói tình cảm của hai chị em này từ trước đến nay rất tốt, Giao phi chắc là nhớ thương tỷ tỷ ruột rồi?
Quả nhiên, hắn nghe thấy Đường Giao nói: "Bệ hạ, thiếp đã nửa năm không gặp tỷ tỷ rồi, vừa rồi nghe tin tức của tỷ tỷ, trong lòng vô cùng nhớ nhung." Nói xong, nàng nhìn Thượng Quan Dực một cái đầy vẻ đáng thương.
Đã muốn làm một yêu tinh mê hoặc hai anh em nhà này, nàng phải luyện tay trước đã.
Nói thật, loại vai yêu diễm đê tiện gì đó, nàng thực sự chưa từng làm qua.
Một là bản thân không có điều kiện ngoại hình này, thứ hai là tam quan của nàng vẫn khá chính trực, không thích bắt cá hai tay.
Nhưng đối phó với hai anh em này, nàng có thể vứt bỏ tam quan. Đây chính là hai tên tra nam không hơn không kém, Thượng Quan Cảnh ích kỷ tư lợi, Thượng Quan Dực lạnh lùng vô tình.
"Hóa ra là nhớ tỷ tỷ của nàng rồi à," Thượng Quan Dực nghĩ ngợi rồi nói, "Nàng vào cung cũng đã nửa năm, có phải là buồn chán lắm không?"
Nghĩ đến tính tình hoạt bát hiếu động của Đường Giao mà cứ bị nhốt trong cung, quả thực có chút làm khó nàng rồi.
Đường Giao gật đầu, đôi mắt sáng lên, nắm lấy tay áo Thượng Quan Dực: "Đúng vậy, bệ hạ, thiếp hơn nửa năm nay thực sự là buồn chán muốn chết rồi."
Thấy tính tình đột nhiên nhảy nhót của Đường Giao, tâm trạng Thượng Quan Dực tốt hơn nhiều: "Vậy thế này đi, ngày mai trẫm sẽ đưa nàng xuất cung đi chơi, sẵn tiện ghé Cảnh Vương phủ thăm Cảnh Vương phi, thấy sao?"
"Tạ bệ hạ." Đường Giao vui mừng khôn xiết, quả nhiên phụ nữ biết nũng nịu là có số hưởng.
Thượng Quan Dực dù là hoàng đế cũng dính chiêu này.
Tất nhiên, nếu người này không coi nàng như một con thú cưng nhỏ để trêu đùa, nàng cũng sẽ không ghét hắn đến thế.
Nghĩ lại tháng trước khi xuyên không tới đây, nàng đã nhìn thấu Thượng Quan Dực.
Hắn đối với Đường Giao chẳng qua chỉ là sự mới mẻ, vì nàng không giống những phụ nữ khác trong cung mà thôi.
Một khi Đường Giao bị đồng hóa, chưa chắc hắn đã thâm tình với nàng đến mức nào.
Vui vẻ thì không ngừng ban thưởng, nếu không vui cũng sẽ nổi giận. Nếu nàng tranh sủng với các cung phi khác, ước chừng hắn sẽ dùng ánh mắt đầy thất vọng mà nhìn nàng thôi.
Đa phần còn sẽ bồi thêm một câu: "Giao phi, trẫm thấy nàng thay đổi rồi, trẫm cứ ngỡ nàng không giống những nữ tử khác, không ngờ..."
Đường Giao cười khẩy, thường gặp loại này, nàng đều muốn mắng một câu "thay đổi cái con khỉ", "không ngờ cái con khỉ".
Tóm lại, Thượng Quan Dực này căn bản không có tình cảm.
Sau này cố chấp với Đường Giao như vậy, chẳng qua là vì có kẻ dám tranh giành đồ vật với vị hoàng đế như hắn, thân là hoàng đế, hắn sao có thể nhẫn nhịn?