Đường Quả đứng dậy, nhận lấy khăn tay từ nha hoàn, lau lau tay, ngẩng đầu nhìn Nghiêm Hoặc, "Nghiêm công tử, lô đá này ta lấy hết, ngươi ra giá đi."
"Phu nhân tinh mắt lắm, thực ra ta đến đây chủ yếu là thu mua đồ cổ trân phẩm của nước Nam Thục, còn bán đá này ấy mà, cũng là muốn kết giao bằng hữu với thương gia hiểu hàng. Dù sao ta đến đây thực sự là nhân sinh địa bất thục. Nếu phu nhân nhận ra được thì ta bán rẻ cho người vậy."
Cuối cùng, Nghiêm Hoặc quả thực đã đưa ra một mức giá khá thấp. Hầu như là không chiếm hời chút nào, Đường Quả lập tức đồng ý, nửa điểm do dự cũng không có.
【Ký chủ, Nghiêm Hoặc này e không phải là một thương nhân, làm ăn kiểu này thì chẳng bao lâu nữa là phải đóng cửa dẹp tiệm thôi.】
"Hắn quả thực không phải một thương nhân, nhưng lô hàng này ta rất hài lòng, có lãi là được rồi."
Hệ thống: Sở thích mê tiền đó của ký chủ có phải là mang từ thế giới trước qua không, vẫn chưa kịp tan biến sao?
"Nghiêm công tử hậu đạo như vậy, ta cũng không thể chiếm hời được." Đường Quả bảo người kéo đá đi sau đó, nói với Nghiêm Hoặc, "Sau này Nghiêm công tử có chỗ nào không quen, có nhu cầu gì thì cứ tìm chưởng quỹ của tiệm này là được."
"Đỗ chưởng quỹ, chỉ cần Nghiêm công tử ở hoàng thành một ngày, ngươi liền tiếp đãi Nghiêm công tử cho tốt, tuyệt đối không được chậm trễ. Phàm là cửa tiệm đứng tên phủ đều giảm giá cho Nghiêm công tử."
"Vâng, phu nhân."
Đỗ chưởng quỹ một chút cũng không cảm thấy lời của Đường Quả có vấn đề gì, Vương phi đã nói lô hàng đó là hàng tốt thì chắc chắn không sai rồi. Sau này đi mời đại sư cắt đá đến xem thử, nếu thực sự có thể khai thác ra ngọc thạch đỉnh cấp, cho dù chỉ có vài khối thôi cũng là lãi to rồi.
"Sắp đến giờ dùng bữa trưa rồi, chưởng quỹ, ngươi sắp xếp người mời Nghiêm công tử đến tửu lầu tiếp đãi đi."
"Nghiêm công tử, ta cũng phải về phủ rồi, xin cáo từ tại đây."
Nghiêm Hoặc vội vàng nói, "Phu nhân không cùng tại hạ đến tửu lầu dùng bữa sao?" Thật là kỳ lạ, trong lòng hắn cư nhiên có vài phần không nỡ.
Đối với một người phụ nữ đã gả cho người khác, rõ ràng lời này nói ra có chút đường đột, hắn vẫn nhịn không được nói rồi. Nói xong hắn liền có chút ảo não, ấn tượng tốt vừa rồi e là mất sạch rồi.
Đường Quả cười nhạt nói, "Chuyện này e là không tiện."
"Là tại hạ đường đột rồi, phu nhân đừng trách, tại hạ xin tạ lỗi với phu nhân. Thường năm bôn ba bên ngoài, đa phần là không câu nệ tiểu tiết, quên mất thân phận của phu nhân, quả thực là lỗi của tại hạ."
"Vậy Nghiêm công tử, cáo từ."
"Phu nhân đi thong thả."
Đường Quả dẫn theo nha hoàn tiểu nhị hạo hạo đãng đãng rời đi, Nghiêm Hoặc đứng tại chỗ hồi lâu không lấy lại tinh thần, mãi cho đến khi người bên cạnh khẽ gọi một tiếng hắn mới thu hồi ánh mắt.
Đỗ chưởng quỹ mời hắn đến tửu lầu tiếp đãi sau đó, lại đặt phòng hạng sang cho hắn. Biểu thị có nhu cầu gì thì đến tiệm tìm ông, lúc này mới rời đi.
Nghiêm Hoặc ngồi trong phòng hồi lâu không nói gì, khiến người bên cạnh mê hoặc không hiểu, "Chủ tử, có chỗ nào không đúng sao?"
"Chỗ nào không đúng?" Nghiêm Hoặc theo bản năng hỏi, sau đó bật cười nói, "Không, không có chỗ nào không đúng cả." Hắn chính là cảm thấy bản thân mình không đúng lắm, trong đầu cư nhiên toàn là bóng dáng của vị phu nhân xinh đẹp đó.
Chuyện này thực sự là quá kỳ lạ rồi, hắn từ nhỏ đã vô cảm với nữ tử. Sao lại đột nhiên không rời mắt được khỏi một vị phu nhân đã gả cho người khác chứ?
Không nên, quả thực không nên.
Trên thế giới này vạn ngàn châu báu đều có thể cướp về, duy chỉ có phụ nữ đã có chồng là không cướp được.
Không cướp được, nhưng không có nghĩa là không nghĩ được, nghĩ chút chắc không có gì đâu nhỉ?