Lặng lẽ ăn xong bữa sáng, chồng của Lạc đại tỷ phải đi lo công việc, hai đứa con cũng phải đi học.
Lạc mẫu và Lạc đại tỷ cũng không ra ngoài chơi, cứ ở trong nhà bầu bạn với Đường Quả xem phim truyền hình.
Hôm qua đã nói nhiều như vậy rồi, Lạc mẫu cũng không tìm được lời nào để nói nữa.
Là đứa con trai ngoan của bà muốn ly hôn, bà có thể nói gì với Đường Quả đây?
Tổng không thể Lạc Diệc Thành đều muốn ly hôn rồi mà còn hy vọng cô gái người ta không đi chứ? Đường Quả là một cô gái tốt, da mặt không có dày đến thế đâu.
Có trách thì chỉ trách Lạc Diệc Thành không biết trân trọng.
"Dì à, dì muốn ra ngoài chơi thì cứ đi đi, con đã hứa với dì là mấy ngày này sẽ không đi mà."
Lạc mẫu lắc đầu, "Không đi nữa, bây giờ mẹ chỉ muốn ở bên con nhiều hơn một chút, sau này không biết còn có cơ hội như vậy không."
"Cơ hội như vậy còn rất nhiều mà, chúng ta đều ở cùng một thành phố, muốn gặp mặt chẳng phải rất dễ dàng sao?"
Dễ dàng thì dễ dàng, nhưng cái tính chất đó nó không còn giống nhau nữa rồi.
Lạc mẫu trong lòng nghĩ, cô gái tốt như thế này, nhà ai cũng muốn cầu.
Sau này nhắc đến Đường Quả, bà không thể nói đây là con dâu tốt của bà nữa, có lẽ sẽ có một bà lão khác đứng trước mặt bà nói lời cảm ơn Lạc Diệc Thành nhà bà đã tặng cho họ một cô con dâu tốt như vậy.
Cứ nghĩ đến cảnh tượng đó là bà e rằng mình sẽ bị nhồi máu cơ tim mà chết mất.
"Sau này con sẽ thường xuyên đến thăm dì," Đường Quả nói, "Nếu sau này Lạc Diệc Thành kết hôn với cô gái anh ấy thích, vậy thì con vẫn nên ít đến thôi. Dì muốn trò chuyện với con thì có thể đến cửa hàng của con."
Mắt Lạc mẫu nóng lên, ai cũng không so được với Tiểu Quả. Lạc Diệc Thành đúng là cái thằng nhóc hỗn xược.
Vào buổi trưa, Tiền Bối Bối không nhịn được mà gặp mặt Lạc Diệc Thành, hai người lén lút hội ngộ ở bãi đỗ xe ngầm.
"Diệc Thành, anh nói chưa?"
Tiền Bối Bối vì nôn nóng muốn biết kết quả nên đã phớt lờ sắc mặt có chút khó coi của Lạc Diệc Thành, chỉ ôm lấy thắt lưng anh, "Anh đã bàn chuyện ly hôn với Đường tiểu thư chưa?"
"Bàn rồi." Lạc Diệc Thành nhớ lại cảnh tượng đêm qua, thở dài một tiếng, "Cô ấy đồng ý rồi, vốn dĩ bọn anh định lén lút ly hôn trước, không ngờ mẹ anh giữa chừng lại về."
Tiền Bối Bối trong lòng có chút bất ổn, "Cho nên, không ly được sao?"
"Được chứ, Tiểu Quả đã ký thỏa thuận ly hôn rồi, hôm nào chúng ta đi làm thủ tục là được. Vì tương lai của chúng ta, bất kể mẹ anh nói gì, anh đều không thỏa hiệp."
Nghe thấy lời Lạc Diệc Thành, Tiền Bối Bối thở phào nhẹ nhõm, "Diệc Thành, anh thật tốt."
"Diệc Thành, cuối cùng chúng ta cũng có thể đường đường chính chính ở bên nhau rồi, đợi anh và Đường tiểu thư làm xong chứng nhận ly hôn, chúng ta có phải có thể kết hôn rồi không? Lần trước vì mẹ em mà chúng ta xa nhau lâu như vậy, lần này đám cưới nhất định phải tổ chức thật náo nhiệt."
Tiền Bối Bối tựa vào lòng Lạc Diệc Thành, nói về tương lai tốt đẹp mà cô hằng mong ước, đột nhiên phát hiện Lạc Diệc Thành không hề vui mừng như tưởng tượng, ngược lại còn rất trầm mặc.
"Diệc Thành, anh sao vậy? Chúng ta có thể ở bên nhau, chẳng lẽ anh không vui sao?"
"Không phải," Lạc Diệc Thành nắm tay Tiền Bối Bối, lại xoa xoa gò má cô, "Bối Bối, chúng ta tạm thời chưa thể tổ chức đám cưới."
Tiền Bối Bối không vui, "Anh và Đường tiểu thư đều ly hôn rồi, tại sao chúng ta không thể tổ chức đám cưới?"
"Mẹ anh ước chừng sẽ không đồng ý." Lạc Diệc Thành nói thật lòng, "Bây giờ bà đang vô cùng không hài lòng việc anh và Tiểu Quả ly hôn, để bày tỏ thái độ của mình, đêm qua anh còn quỳ trước cửa cả đêm đấy."
Đề xuất Huyền Huyễn: Manh Manh Tiên Du Ký