Tiệc rượu kết thúc, Cổ Diệp nhìn tờ chi phiếu trong tay, tâm trạng tốt lên không ít, hôn tờ chi phiếu một cái, mãn nguyện nhét tờ chi phiếu vào túi.
Tuy nhiên khi nhìn thấy Đường Quả khoác tay Lạc Tử Việt cùng đi ra ngoài, mọi người đều khen hai người đặc biệt xứng đôi, tâm trạng vui vẻ của anh ta bỗng chốc tan biến.
Anh ta treo nụ cười trên mặt đi theo mọi người ra ngoài, lúc Đường Quả định lên xe anh ta còn gọi một tiếng, "Đường tiểu thư, nếu có nhu cầu gì có thể tìm tôi bất cứ lúc nào."
"Luật sư Cổ khách sáo rồi, Tiểu Quả chắc không có nhu cầu gì cần tìm anh đâu." Lạc Tử Việt mở cửa xe đưa Đường Quả vào trong, ngẩng đầu nói với Cổ Diệp.
Cổ Diệp cười híp mắt, "Cái đó chưa chắc đâu, tôi chuyện gì cũng làm được, Đường Quả tiểu thư tổng có một ngày sẽ cần đến tôi thôi." Cần anh ta giải quyết vụ án, cũng cần anh ta làm ấm giường này nọ.
Tiền anh ta đã tích góp gần đủ rồi, chỉ thiếu mỗi cô vợ. Tích bao nhiêu năm tiền rồi, khó khăn lắm mới tìm được vợ mà lại không ăn được, anh ta thực sự sắp điên rồi.
Đặc biệt là Lạc Tử Việt cái gã tra nam này, chiếm giữ vị trí thuộc về anh ta mà còn dây dưa với người phụ nữ khác, trong lòng anh ta đặc biệt không thoải mái.
"Đường tiểu thư, cáo từ, nếu có nhu cầu gì nhất định phải tìm tôi nhé. Đắt thì có đắt một chút nhưng tôi làm việc nhất định sẽ khiến cô hài lòng."
Lạc Tử Việt ngược lại thở phào nhẹ nhõm, cho rằng Cổ Diệp thực sự muốn chào mời nghiệp vụ với Đường Quả. Cái gã Cổ Diệp này đúng là giống như lời đồn, đặc biệt không có nhân phẩm, thật không biết sống đến giờ bằng cách nào.
Vì ở tiệc rượu có uống rượu nên cả hai đều gọi tài xế lái hộ đến.
Lạc mẫu và chị cả Lạc ngồi một xe, Đường Quả và Lạc Tử Việt ngồi một xe khác.
Sau khi xe khởi hành, Lạc Tử Việt nhớ tới Cổ Diệp đã tìm Đường Quả hai lần, có chút tò mò đối phương đã chào mời nghiệp vụ gì với Đường Quả, anh ta hỏi, "Tiểu Quả, cái gã Cổ Diệp đó chào mời nghiệp vụ gì với em thế, anh nghe nói danh tiếng của hắn không được tốt lắm."
"Đúng là không tốt lắm, keo kiệt là thật."
Nghe thấy đánh giá như vậy của Đường Quả, Lạc Tử Việt cũng bật cười, "Anh cũng nghe nói đó là một kẻ chỉ biết đến tiền. Lúc nãy hắn qua tìm em đã nói những gì?"
"Anh ta à..." Đường Quả cười khẽ một tiếng nói, "Anh ta hỏi em khi nào thì ly hôn, nếu có ý định đó thì có thể tiếp nhận vụ ly hôn của em, còn nói hiệu suất làm việc của anh ta tuyệt đối không có vấn đề, đảm bảo lo liệu cho em ổn thỏa."
Lạc Tử Việt nghe xong mặt đen lại, "Sau này em tránh xa hắn ra một chút, người này chẳng có ý tốt gì đâu, vì kiếm tiền mà lại đi khuyên người khác ly hôn, phá hoại gia đình người ta."
"Vâng, em biết rồi." Đường Quả nhàn nhạt mỉm cười, "Nhưng mà em nghe bạn bè trong giới nói, những vụ án anh ta tiếp nhận chưa từng thất bại. Cơ bản những người muốn ly hôn chỉ cần trả nổi giá thì đều vô cùng hài lòng với kết quả anh ta xử lý."
"Loại người này vẫn nên ít tiếp xúc, vả lại chúng ta cũng đâu có ly hôn." Lạc Tử Việt nói một cách tự nhiên, "Đừng nghe hắn nói bậy."
Lúc này Lạc Tử Việt chưa từng nghĩ tới Đường Quả sẽ chủ động ly hôn với anh ta. Vì đánh giá của Đường Quả đối với Cổ Diệp nên anh ta càng không nghĩ nhiều.
Với bao nhiêu năm quen biết trước đó, anh ta chưa từng nghĩ tới người phụ nữ rất thích anh ta này ngay từ đầu đã dự định chuyện ly hôn với anh ta rồi.
Trong thời gian hôn nhân của họ, cô còn tính toán nhiều như vậy.
Anh ta tưởng người phụ nữ này luôn yêu anh ta, nếu không phải yêu thì tại sao cô lại toàn tâm toàn ý ủng hộ sự nghiệp của anh ta chứ?
Đề xuất Hiện Đại: Thập Niên 70: Quân Tẩu Điệu Đà Mang Theo Không Gian Tuỳ Quân