Quả thực phải sớm một chút rồi, hắn muốn bận rộn lên, chắc là sẽ nhanh chóng quên được Tiền Bối Bối.
"Chuẩn bị thế nào rồi?"
"Cho tôi thêm hai tháng nữa, hai tháng sau tôi sẽ từ chức."
Đường Quả cười nói: "Được, vậy tôi chuẩn bị tiền sẵn, anh dự tính bước đầu cần bao nhiêu?" Không đợi Lạc Diệc Thành nói, Đường Quả lại tiếp: "Tôi định đầu tư ba mươi triệu tệ, anh thấy đủ không?"
Hoàn toàn đủ rồi.
Lạc Diệc Thành thật không ngờ tới Đường Quả nhẹ nhàng đã muốn đầu tư cho hắn ba mươi triệu tệ, chỉ dựa vào số tiền trong tay Đường Quả đã đủ rồi. Cộng thêm số tiền trong tay hắn, đã có thể bước đầu thành lập công ty.
Hơn nữa hai người anh trai nhà họ Đường hình như cũng muốn đầu tư một khoản vào, Lạc Diệc Thành lập tức tràn đầy tự tin. Chỉ cần vốn đủ, hắn dám đảm bảo trong vòng nửa năm nhất định sẽ có hiệu quả.
Mấy tháng nay, hắn còn thuyết phục được mấy người có quan hệ tốt ở công ty đi theo hắn làm.
Tài lực nhân lực đều có rồi, chỉ cần hắn từ chức ra làm là được.
"Đủ rồi."
Vì chuyện khởi nghiệp, lại đợi vết thương của Tiền Bối Bối lành hẳn, Lạc Diệc Thành cũng không có thời gian để nghĩ đến Tiền Bối Bối. Tiền Bối Bối sau lần đó cũng không xuất hiện trước mặt Lạc Diệc Thành nữa, trái lại khiến hắn thở phào nhẹ nhõm.
Gần đây sắp ra làm riêng rồi, Đường Quả vì đầu tư một khoản lớn như vậy nên chắc chắn cũng phải thường xuyên qua xem thử, dù sao cô cũng là cổ đông lớn nhất. Một mình cô đã chiếm tỷ lệ sáu bảy mươi phần trăm, nếu không phải có hai anh trai cô đầu tư vào thì một mình cô phải chiếm hơn tám mươi phần trăm.
Ngoài ra, mấy người Lạc Diệc Thành đào góc tường qua được coi là những nhân viên kỳ cựu lúc công ty mới thành lập, cũng đầu tư một ít tiền vào. Dù sao giúp chính mình làm và giúp người khác làm chắc chắn là không giống nhau.
Nếu sau khi từ chức vẫn là làm thuê cho Lạc Diệc Thành, họ thà cứ ở lại công ty cũ cho xong.
Đi theo Lạc Diệc Thành làm là vì chút cổ phần đó, có thể kiếm được nhiều hơn đi làm thuê cho người khác nhiều.
Mấy tháng sau, Lạc Diệc Thành cuối cùng cũng mở công ty.
Đường Quả chỉ thỉnh thoảng qua đó lượn lờ, vẫn là động động cái miệng, đưa ra một số ý kiến.
Mấy người Lạc Diệc Thành vì những ý kiến Đường Quả đưa ra mà được hưởng lợi không ít, việc mở công ty càng thêm thuận lợi.
Đường Quả thấy những thành viên này đều biết sự lợi hại của cô nên đã ẩn mình.
Nhưng nếu mấy người Lạc Diệc Thành hỏi đến vấn đề gì, vẫn sẽ gọi điện mời cô qua bàn bạc, Đường Quả tất nhiên sẽ không từ chối, qua đó giải quyết xong vấn đề rồi lại tiếp tục ẩn mình.
Rõ ràng rất ít khi xuất hiện ở công ty, thế mà trong lòng tất cả thành viên, cô lại chiếm một phần vô cùng quan trọng.
Dù sao thì trong lòng họ, Đường Quả đặc biệt lợi hại, hầu như không có vấn đề gì mà cô không giải quyết được.
Điều này khiến họ một lần nữa cảm thán, không hổ là xuất thân thiên kim nhà giàu, tùy tiện nghĩ ra ý kiến thôi cũng tốt hơn họ nhiều.
Đối với họ là rất khó khăn, người ta lại nhẹ nhàng có thể giải quyết.
Lạc Diệc Thành mở công ty rồi, mẹ Lạc và chị cả Lạc nghe tin cũng lần lượt kéo đến, lượn lờ một vòng trong công ty, trong lòng đặc biệt vui mừng.
Nay Lạc Diệc Thành nhà họ cũng là đại ông chủ rồi, đây chính là việc làm rạng danh cho họ cũng như cho thôn xóm họ.
Mẹ Lạc nhớ đến chuyện dân làng trước đó nói với bà, liền nói với Lạc Diệc Thành: "Diệc Thành, bây giờ con cũng mở công ty rồi, đừng quên người trong thôn mình, lúc trước họ đã giúp đỡ nhà mình không ít đâu."
Để nuôi nấng Lạc Diệc Thành, một sinh viên đại học danh tiếng tốt nghiệp, dân làng quả thực đã giúp đỡ rất nhiều.
"Mẹ, ý mẹ là?"
"Con xem có thể sắp xếp công việc gì cho những thanh niên trong thôn muốn ra ngoài làm không?"
Đề xuất Hiện Đại: Sau Khi Bỏ Trốn Hôn Lễ, Chàng Hoàn Toàn Phát Cuồng