Sau đó lại học cách tổ chức tế tự, các loại yến tiệc, không học không biết, cửa nẻo trong này còn khá nhiều.
Hoàng gia mà, cái gì không nhiều chứ tế tự thật sự là nhiều vcl, sinh tế tử tế của các đời Hoàng đế Hoàng hậu cộng lại đã là không ít tế tự rồi, ngoài ra còn có tế tự hoàng thiên hậu thổ, hai mươi tư tiết khí, luôn có cơ hội để nàng thao tác tế tự.
Nếu Hoàng hậu thích khoe khoang thân phận và quyền lực, muốn dẫn theo nữ quyến hoàng thất cùng tổ chức những buổi tế tự này, thì Tô Hoàn Đan còn có thể giảm bớt một lần tự tế tự ở nhà, nếu Hoàng hậu thấp điệu, thì nữ quyến hoàng thất phải tự mình làm tế tự tại gia.
Nói đi cũng phải nói lại, con dâu hoàng gia, thử quên một lần tế tự xem?
Đám gián quan ở Ngự sử đài rảnh rỗi đến mức sắp mọc lông kia chỉ chờ túm lấy mấy cái đuôi nhỏ này của nàng để tích lũy KPI thôi.
Nhưng chuyện tế tự này, trong nhà có từ đường, dặn nhà bếp chuẩn bị sẵn đồ cúng tế, sáng sớm trước bữa ăn ra từ đường quỳ lạy, thắp nén hương, rót chén rượu nhạt coi như xong việc, thật ra cũng không tốn bao nhiêu thời gian, chủ yếu là hạ nhân bận rộn.
Còn về yến tiệc, khác biệt cũng lớn lắm, như hội thưởng hoa mà các nhà thích mở nhất vào bốn mùa trong năm, thật sự không phải để đi thưởng hoa, đó chính là buổi xem mắt thời cổ đại.
Yến tiệc này cần phải cởi mở một chút, nam thanh nữ tú ăn uống vui chơi đều ở cùng nhau, các bậc trưởng bối phu nhân nhất định phải mời nhiều một chút, cứ ngồi trên đài cao trong vườn hoa, canh chừng đám trẻ này là được.
Các quý phụ lớn tuổi coi như là người làm chứng, làm chứng cho nam thanh nữ tú đến dự tiệc thưởng hoa không có hành vi bất chính.
Cho nên, muốn tổ chức tốt một buổi tiệc thưởng hoa, điểm khó chưa bao giờ là sợ khách khứa gây chuyện trong nhà mình, chỉ cần hạ nhân nhà nàng sắp xếp thỏa đáng thì người khác không có cơ hội gây hấn trong nhà nàng, nhưng có thể mời được bao nhiêu quý phụ, cái này phải xem nhân duyên của nàng rồi.
Vị trưởng tỷ kia của Thần Vương, đừng nhìn là Đại trưởng công chúa, vậy mà không tổ chức nổi tiệc thưởng hoa, chính là vì tính khí không tốt, đắc tội không ít người, mời các quý phụ khác, người ta dù có sợ chết cái danh phận công chúa của bà ta đi chăng nữa, người ta cũng thà tự làm mình ngã bệnh để không phải ứng mời.
Chậc chậc, cho nên tiệc thưởng hoa đúng là sự thể hiện của nhân duyên và thân phận.
Còn các yến tiệc khác, Vương phủ tổ chức nhiều, cũng chỉ có thọ yến của Thần Vương và Tô Hoàn Đan mới tính là đại yến tiệc, không khó thao tác.
Sau khi đã thông suốt hết các kỹ năng mà một nữ chủ nhân, đặc biệt là nữ chủ nhân hoàng gia cần biết, Tô Hoàn Đan tự giác mình đã học thành tài, hôn kỳ cũng đến.
Một ngày trước khi xuất giá, Tô Hoàn Đan được đưa đến biệt uyển hoàng gia ngoại thành Kinh thành để chờ gả.
Đồ đạc cá nhân của Tô Hoàn Đan cũng được đưa tới đó, còn căn nhà nhỏ đã ở nửa năm qua, khế ước nhà đất đều được gửi trả về Dịch Quốc công phủ.
Dịch Quốc công đợi Quý công công đi khỏi là nổi trận lôi đình, đập phá một đống đồ sứ.
Dịch Quốc công phu nhân từ mấy lần bà muốn lên môn bàn chuyện của hồi môn, Tô Hoàn Đan đều không thèm tiếp bà, từ chối cho bà vào cửa là bà đã biết Tô Hoàn Đan không định dính dáng gì đến Quốc công phủ nữa rồi.
Đáng tiếc lời này bà đã nói mấy lần mà Quốc công gia không tin.
Giờ thì hay rồi?
Đến cả một căn nhà nhỏ không đáng tiền như thế người ta cũng không thèm, không chỉ không thèm, còn gửi cho Quốc công phủ mười vạn lượng ngân phiếu, nói là cảm tạ ơn nuôi dưỡng bao năm qua của Dịch Quốc công phủ đối với Tô Hoàn Đan...
Đây là ý gì?
Ý là, sau mười vạn lượng này, Tô Hoàn Đan và Dịch Quốc công phủ không còn quan hệ gì nữa.
Dịch Quốc công phủ thiếu số tiền này sao?
Không thiếu.
Có thể từ chối không?
Không thể.
Bởi vì người đưa tiền là Quý Hỷ, sau lưng Quý Hỷ còn đứng một vị lão ma ma khí phái, vị lão ma ma này là ma ma quản sự của cung Phượng Từ, thường xuyên ở bên cạnh Thái hậu, người này xuất hiện đại diện cho ý của Thái hậu.
Dịch Quốc công cũng là một thằng ngốc, chuyện này ngươi từ chối thì đã sao? Thái hậu và Thần Vương cũng chỉ dám dựa vào thân phận địa vị ép ngươi, nhưng nếu ngươi thề không cúi đầu, thì Thần Vương và Thái hậu cũng chỉ có thể nén giận mà thừa nhận Dịch Quốc công phủ là một môn thân thích này thôi.
Dù quan hệ không tốt, sau này thật sự có việc lớn đến cầu xin, Thần Vương sẽ không bỏ mặc đâu.
Đáng tiếc, cơ hội tốt như vậy mà Dịch Quốc công lại không nắm bắt được, nhìn thấy Quý Hỷ và lão ma ma xong là cả người không phản ứng kịp, chậc chậc, gả cho một phế vật như vậy, bà cũng chỉ có thể trông chờ vào thân phận Quốc công phu nhân và tương lai của con trai thôi.
Người đàn ông này, không dựa vào được!
Đợi người đi rồi lại bắt đầu một vòng thịnh nộ vô năng mới, nhổ vào, cái thứ gì không biết.
Kiệu hoa hai mươi tư người khiêng, Tô Hoàn Đan ngồi trong kiệu, nghe náo nhiệt bên ngoài, nói Thần Vương cư nhiên đích thân đến đón dâu?
Tô Hoàn Đan chỉ biết Thần Vương bệnh nặng, chưa thấy người, tuy linh dịch pha loãng vẫn luôn cho vào cơm canh, nói thật, một tháng còn không dùng hết một giọt linh dịch pha loãng.
Tô Hoàn Đan thật sự cảm thấy người này muốn ra khỏi cửa là rất khó, nhưng nghe dân tình bàn tán bên ngoài xem.
Nói Thần Vương không giống người bệnh, cưỡi bạch mã đến đón dâu.
Cũng có người nói Thần Vương tướng mạo tuấn mỹ, như thiên thần hạ phàm vậy.
Vậy rốt cuộc Thần Vương là tình hình thế nào?
Lẽ nào những món ăn có "gia vị" kia đã dưỡng tốt cơ thể ông ta rồi?
Nếu thật sự là vậy, Tô Hoàn Đan cảm thấy đứa con đại lão sắp đến rồi đấy.
Kiệu hoa hai mươi tư người khiêng, ngồi cũng không mấy vững chãi, cảm giác rung lắc nhẹ vẫn có, ba đợt phu kiệu thay phiên nhau khiêng, từ ngoại thành khiêng vào Thần Vương phủ trong thành.
Thái hậu và Hoàng đế Hoàng hậu đều đang đợi ở Thần Vương phủ.
Thái hậu lúc đầu còn nói muốn tổ chức thành hôn trong cung.
Thần Vương từ chối, Hoàng đế cháu trai có con trai của mình, ông không cần phần tôn vinh này.
Không có nhiều ý nghĩa.
Kiệu đến trước cửa Thần Vương phủ, thảm đỏ trải sẵn, nào là bước qua chậu than, nào là bái thiên địa, trong Vương phủ không có nhiều sự ồn ào náo nhiệt mà ngược lại rất trang nghiêm.
Lễ quan xướng hạ cao giọng, từng bước một, sau khi tất cả các nghi thức hôn lễ rườm rà kết thúc, Tô Hoàn Đan được đưa vào động phòng.
Thần Vương cũng cùng đi vào.
Thái hậu và Hoàng thượng Hoàng hậu cũng về cung. Các quan khách khác phải ăn tiệc, chỉ cần mấy vị lễ quan tiếp đón là được.
Theo lý thì nên để con cháu hoàng thất tiếp đón, đáng tiếc con cháu hoàng thất trưởng thành ngoài Hoàng thượng ra thì chỉ có Thần Vương.
Hoàng thượng mà tiếp đón quan khách ăn cơm, quan khách ăn ngon được mới là lạ.
Còn về Thần Vương?
Hầy, cơ thể Thần Vương đó, bận rộn cả ngày rồi, cưỡi ngựa ra ngoại thành, lại cưỡi ngựa đón dâu về, cộng thêm các bước hôn lễ rườm rà đó, người không gục xuống, mọi người đều tưởng Thần Vương... hồi quang phản chiếu rồi không bằng.
Ai dám để Thần Vương bồi ăn tiệc rượu?
Mấy vị lễ quan đó là tốt lắm rồi.
Vả lại còn có Quý Hỷ ở đó, các môn khách của Thần Vương cũng đều ở đó, thế là đủ rồi.
"Cho nên, ngài cứ thế mà về rồi?" Khăn trùm đầu còn chưa vén, cuộc đối thoại giữa hai người đã quen thuộc đến mức sắc mặt bốn vị hỷ bà đều biến đổi.
Hai người này nếu trước đây chưa từng chung sống thì không thể nào nói chuyện tâm đầu ý hợp như vợ chồng già thế này được.
Tô Hoàn Đan: ...
Cái này thật sự oan uổng cho ta quá, thật sự chưa từng nói chuyện, đến mẩu giấy nhỏ cũng chưa từng truyền qua.
Thần Vương vẻ mặt kinh ngạc, thấy chưa, không phải nhân duyên trời định thì hai người sao có thể nói chuyện ăn ý như vậy được?
Vị Vương phi này cưới tốt quá!
Đề xuất Huyền Huyễn: Đại Lão Huyền Môn Tung Hoành Thế Giới Kinh Dị