Chương 324: Vinh quang đến hạ (1)
Thẩm Kính Vân tìm đến Thẩm Diêu Dạ giữa chốn hoang vu, nơi ánh lửa trại bập bùng soi rọi bóng hình cô độc. Chàng nhìn nàng, ánh mắt chất chứa bao niềm chất vấn, bao nỗi khắc khoải. “Nàng rốt cuộc muốn gì? Và ta, trong tâm nàng, là ai?” Giọng chàng trầm ấm, nhưng ẩn chứa sự đau đáu khôn nguôi. Thẩm Diêu Dạ ngước nhìn, đôi mắt nàng cũng mang theo nỗi niềm khó nói, tựa hồ muốn hỏi chàng điều tương tự. Mối quan hệ giữa họ, bấy lâu nay tựa sương khói mờ ảo, nay cần một lời giải đáp.
Nàng khẽ đáp, giọng như gió thoảng: “Chàng lại hỏi ta? Chẳng lẽ những việc ta làm, những tháng ngày ta đã trải qua bên chàng, vẫn chưa đủ để chàng hiểu thấu?” Lời nàng như mũi kim châm vào lòng chàng. Thẩm Kính Vân tiến đến gần, nắm lấy tay nàng, cảm nhận hơi ấm quen thuộc. “Ta chỉ muốn biết, liệu trái tim nàng có vì ta mà rung động? Hay tất cả chỉ là một giấc mộng hão huyền?” Chàng nhìn sâu vào mắt nàng, không giấu nổi sự chân thành, cuồng nhiệt. Tình cảm bấy lâu chàng chôn giấu, nay bùng cháy như ngọn lửa trước mặt.
Chàng bỗng ôm lấy nàng, ghì chặt như sợ nàng tan biến. Giữa không gian tĩnh mịch, Thẩm Kính Vân thì thầm những lời yêu thương nồng nàn, nguyện thề sắt son. Đôi môi chàng kiếm tìm, rồi nhẹ nhàng đặt lên môi nàng một nụ hôn sâu, trao gửi tất cả tâm tình. Nụ hôn ấy như minh chứng cho một tình yêu thầm kín, bấy lâu nay bị giấu kín. Từ xa, một bóng người chợt sững lại. Đó là Tống Hâm. Nàng ta đã chứng kiến tất cả, trái tim tan nát, vội vã quay lưng bỏ chạy vào màn đêm, bóng hình khuất dần trong bóng tối.
Đêm dần khuya, họ rời khỏi chốn hoang dã, tìm đến một căn phòng nhỏ đơn sơ. Ánh nến lung linh soi rõ những gương mặt còn vương vấn cảm xúc. Dù không nói thành lời, nhưng trong ánh mắt của Thẩm Diêu Dạ đã có sự mềm mại, tin tưởng. Thẩm Kính Vân vuốt ve mái tóc nàng, lòng chàng giờ đây đã bình yên hơn bao giờ hết, như dòng nước tìm thấy lối về biển cả. Chàng biết, từ khoảnh khắc này, tâm hồn hai người đã thực sự hòa quyện.
Cuối cùng, trong một bí cảnh u tịch, nơi chỉ có tiếng gió rì rào và hơi thở của đất trời, Thẩm Kính Vân một lần nữa ôm Thẩm Diêu Dạ vào lòng. “Dạ nhi, tình cảm của ta dành cho nàng, mãi mãi không đổi. Chàng không cần nghi ngờ gì nữa.” Lời chàng vang vọng trong không gian, khẳng định một tình yêu bất diệt. Thẩm Diêu Dạ khẽ gật đầu, nép mình vào lòng chàng, chấp nhận trọn vẹn tình yêu mà chàng đã trao. Giờ đây, không còn chất vấn, không còn hoài nghi, chỉ còn lại sự đồng điệu của hai tâm hồn đã tìm thấy nhau giữa bể dâu.
Đề xuất Hiện Đại: Trở Lại Luật Đường, Trừng Trị Kẻ Cậy Thế