Tiếng người ồn ào, chen chúc bên ngoài phủ đệ của Sơ Tranh. Những kẻ bề tôi từ kinh thành, mang theo chiếu chỉ của nữ hoàng, khẩn thiết van nài nàng hồi cung. "Điện hạ, xin người hãy sớm về kế thừa ngai vàng, chớ để nữ hoàng bệ hạ ưu phiền!" Lời lẽ cung kính, nhưng trong tai Sơ Tranh, chúng chỉ tựa tiếng ve kêu mùa hạ, ồn ào và chướng tai. Nàng khẽ chau mày, một vẻ khó chịu hiện rõ trên dung nhan.
Đúng lúc ấy, một bóng hình yểu điệu thướt tha khẽ bước tới. Tạ Xu, với dung mạo nghiêng nước nghiêng thành, ánh mắt khẽ lướt qua vẻ mặt không vui của Sơ Tranh. Hắn nhẹ giọng hỏi han, tựa như làn gió mát xua đi sự bực bội trong lòng nàng. Sơ Tranh không đáp lời, chỉ bất ngờ đưa tay, khẽ đẩy hắn vào vách tường lạnh lẽo. Ánh mắt nàng sâu thẳm, rồi chẳng ngần ngại mà đặt lên môi hắn một nụ hôn nồng nhiệt, cuồng nhiệt đến độ khiến người đối diện chìm đắm.
Sau những giây phút cuồng nhiệt ấy, Sơ Tranh dịu dàng chăm sóc Tạ Xu. Nàng đích thân chọn lựa những món điểm tâm tinh xảo, cẩn thận đưa từng miếng đến bên môi hắn, ánh mắt tràn đầy yêu chiều. Hắn ngoan ngoãn đón nhận, tựa như một đứa trẻ chỉ biết nương tựa vào nàng.
Trong một khoảnh khắc tĩnh lặng, Tạ Xu khẽ tựa vào lòng nàng, giọng nói trầm ấm mà mơ hồ: "Nàng... khác lắm. Khác với Sở Ứng Ngữ kia rất nhiều."
Sơ Tranh khẽ siết chặt vòng tay, đôi mắt đen láy nhìn thẳng vào hắn, chất vấn: "Nàng ta... đã từng chạm vào chàng sao?" Tạ Xu chỉ khẽ lắc đầu, ánh mắt nhu tình như nước, tựa hồ đang nói không gì có thể sánh bằng nàng.
Hắn ghì chặt lấy tay nàng, đặt lên nơi trái tim đang thổn thức. "Trong tâm khảm ta đây, có một ác thú cuồng loạn, chỉ có nàng mới kìm hãm được nó. Xin nàng đừng rời xa ta, nếu không, nó sẽ thoát ra mất." Hắn hôn lên đầu ngón tay nàng, ánh mắt tràn đầy sự khẩn cầu. Sơ Tranh khẽ run, rồi chỉ "ừ" một tiếng, lòng nàng dâng lên sự mềm mại khó tả. Nụ cười của Tạ Xu rạng rỡ, đẹp đến nao lòng, khiến vạn vật xung quanh như lu mờ.
Đêm xuống, căn phòng chìm trong bóng tối. Sơ Tranh, sau những bận rộn cả ngày, chỉ muốn được nghỉ ngơi. Nàng lười biếng không thắp đèn, theo trí nhớ mà bước đến bên giường. Vừa chạm vào tấm nệm êm ái, nàng chợt nghe một tiếng động rất khẽ trong bóng tối, tựa như tiếng mèo rừng non kêu yếu ớt, cào vào đáy lòng người.
Nàng khẽ lần mò trong chăn, chạm phải thân thể Tạ Xu nóng hổi. Sơ Tranh giật mình, vội vàng ôm lấy hắn: "Chàng bệnh sao?" Lúc ra ngoài còn khỏe mạnh, cớ sao lại đột ngột đổ bệnh!
Tạ Xu chỉ khoác trên mình chiếc áo lót mỏng manh, vạt áo hé mở, ẩn hiện da thịt trắng ngần, tựa hồ mời gọi người phạm tội. "Nóng quá..." Hắn thì thầm, vùi mình vào lòng Sơ Tranh. Nàng ôm lấy hắn, cảm giác như ôm một lò lửa đang cháy.
Nhìn hắn như vậy, Sơ Tranh chợt nhận ra đây không phải bệnh tật thông thường, mà giống như lần trên thuyền ngày trước. Lòng nàng thầm rủa: "Kẻ nào lại dám ra tay?" Nhưng chẳng còn thời gian để suy nghĩ, Tạ Xu đã vùi đầu hôn nàng, những tiếng rên khẽ của hắn tựa như chất xúc tác, khiến đầu óc nàng cũng nổ tung. Sơ Tranh ôm chặt Tạ Xu, dẫn dắt hắn vượt qua mọi giới hạn, lần này dược hiệu may mắn không quá mạnh như trước.
Sau đó, Sơ Tranh nhẹ nhàng rời khỏi phòng, ra ngoài ngồi trên chiếc ghế đu đung đưa trong gió. Nàng ngước nhìn vầng trăng treo lơ lửng giữa trời đêm, lòng chợt nhớ đến "chuột nhỏ" của mình. Nhưng khi tìm kiếm, lại chẳng thấy nó đâu, một cảm giác hụt hẫng khẽ dâng lên trong lòng nàng.
Đề xuất Cổ Đại: Thiếu Soái Điên Cuồng Chiếm Lấy Cô