Chương 2317: Ngân Nguyệt tế ca (17)

Trong khoảnh khắc, Ấn Bạch ngước nhìn khung cửa sổ, nơi bóng cây vờn bay như những dải lụa lướt qua. Chợt, một tiếng trầm ngâm vang lên: "Trời mưa."Mưa bụi li ti bay lượn, mờ ảo tầm nhìn. Chàng hạ cửa sổ, đưa tay ra ngoài. Gió len qua kẽ tay, mang theo hơi ẩm ướt, một cảm giác khoan khoái lạ thường. Chẳng mấy chốc, giọt nước đọng lại trên ngón tay chàng, rồi tí tách nhỏ giọt."Nàng...
BÌNH LUẬN