Chương 2129: Vua Hải Tặc (21)
Sáng hôm sau. Tiếng động ngoài khoang thuyền đánh thức Bộ Khinh, lông mày chàng khẽ nhíu, đầu hơi nhức. Nhưng chỉ một khắc sau, chàng cảm nhận có ngón tay lướt nhẹ trên hàng mày của mình. Bộ Khinh chậm rãi mở mắt, nhìn thấy người trước mặt. Sơ Tranh đã chỉnh tề y phục, tựa nghiêng vào đầu giường, ngón tay vẫn đang vuốt ve hàng mày của chàng.
"Tỉnh rồi?"
"..." Bộ Khinh quay đầu nhìn quanh, một lúc lâu sau dường như mới nhớ lại những việc mình đã làm, trên mặt dần ửng đỏ.
Sơ Tranh trực tiếp nắm một chỏm tóc của chàng mà thưởng thức: "Bộ Khinh, nếu chàng chưa sẵn sàng, thì đừng tùy tiện mời ta. Ta muốn có được người chàng, chàng hiểu ý ta chứ? Về sau đừng làm những chuyện như vậy nữa, lần sau chàng sẽ không gặp may mắn thế này đâu." Sơ Tranh nói đoạn liền bước ra ngoài, rồi nhanh chóng quay lại với bộ quần áo trên tay: "Mặc cái này vào đi. Bên ngoài đang đợi chàng dùng điểm tâm, nhanh lên." Bộ Khinh ngẩn ngơ nhìn nàng, đợi nàng ra ngoài, chàng luống cuống tay chân bắt đầu mặc quần áo. Y phục kiểu dáng rất lạ, là thứ Bộ Khinh chưa từng thấy, căn bản không biết cách cài. Bộ Khinh chần chừ, chỉ mặc mỗi lớp áo trong, rồi túm vạt áo đi ra ngoài.
Y phục tinh xảo, hoa lệ làm tôn lên vẻ thanh tú của thiếu niên, chỉ là...
Sơ Tranh thấy Bộ Khinh như vậy, tức giận gọi một tiếng: "Bộ Khinh!" Những lời nàng vừa nói tựa gió thoảng bên tai sao? Chàng thật sự nghĩ nàng sẽ không động đến chàng sao? Bộ Khinh bị ánh mắt của Sơ Tranh làm giật mình, đứng bất động. Hồi lâu, chàng chỉ tay vào quần áo, rồi lắc đầu.
"Không muốn mặc?" Sơ Tranh nhíu mày: "Y phục trước của chàng không thoải mái... Chàng không biết mặc sao?" Sơ Tranh kịp phản ứng. Bộ Khinh mím môi, khẽ gật đầu với biên độ nhỏ, vành tai nóng bừng.
"Lại đây." Bộ Khinh dịch đến trước mặt Sơ Tranh, giống như một đứa trẻ chờ bị huấn luyện. Sơ Tranh nhận ra bộ y phục này tuy đẹp nhưng không hề khó mặc. Trước đây nàng chỉ dặn người đưa cho chàng một bộ thoải mái và đẹp, ai ngờ lại đưa cho chàng một bộ khó mặc đến thế. Sơ Tranh chỉnh lại quần áo cho chàng: "Sáng mai sẽ đổi cho chàng bộ khác, giờ thì ăn điểm tâm trước đã." Bộ Khinh gật đầu, ngoan ngoãn bắt đầu múc cháo cho Sơ Tranh, tỏ vẻ muốn hầu hạ nàng ăn uống.
Sơ Tranh: "..."
Sơ Tranh kéo chàng ngồi xuống: "Tự chàng ăn đi." Bộ Khinh lắc đầu, muốn đứng dậy, chàng không... không được, chàng...
"Về sau ta ngồi thì chàng có thể ngồi, ta đứng thì chàng cũng có thể ngồi, Bộ Khinh, chàng không phải nô lệ, hãy nhớ kỹ." Sơ Tranh nói không nặng không nhẹ, nhưng mỗi chữ tựa ngàn cân, giáng xuống trái tim Bộ Khinh. Hốc mắt chàng chợt nóng lên, chua xót lan tràn dưới đáy lòng. Đã bao lâu rồi chàng không được ngồi xuống ăn cơm? Nô lệ căn bản không có tư cách lên bàn, bí mật cũng không được, ăn cơm đều phải bưng ăn. Sơ Tranh đặt bát vào tay chàng, tự mình xới một bát khác: "Xem thử có hợp khẩu vị không, nếu không hợp, sáng mai ta sẽ dặn người đổi cho chàng món khác." Bộ Khinh lắc đầu, cúi thấp đầu. Chàng không có không thích, đồ vật nào ăn no được, chàng đều không chê.
***
Đi thuyền trên biển, cả ngày trôi qua cũng không có gì đặc biệt, chỉ cần không gặp thời tiết xấu thì sẽ không có nguy hiểm. Họ gặp may mắn, đi hơn mười ngày mà không gặp bất kỳ thời tiết khắc nghiệt nào. Mọi người trên thuyền đều khá thoải mái.
"Người bên cạnh Đảo chủ thật sự là nô lệ của Chu gia ngày xưa sao?"
"Không phải sao! Chẳng phải nhìn không ra?"
"Ôi, ngày xưa thấy hắn luôn bẩn thỉu, nào ngờ rửa sạch sẽ ra lại đẹp mắt đến vậy, ánh mắt của Đảo chủ quả là tinh tường."
"Đảo chủ không biết có chán không, nếu chán rồi thì ta cũng muốn..."
"Ngươi muốn chết sao!"
Từ khi họ phát hiện ra thiếu niên ấy, đến giờ Đảo chủ đã làm bao nhiêu việc vì chàng? Từ ăn uống đến y phục, rồi lần trước có kẻ nói chuyện không sạch sẽ, suýt chút nữa bị ném xuống biển. Mỗi lần thiếu niên ấy xuất hiện cùng Đảo chủ, dù Đảo chủ có vẻ mặt lạnh lùng, nhưng lần nào cũng cẩn trọng che chở.
"Ai, chỉ nói đùa chút thôi."
"Ngươi nói đùa có thể mất mạng đó."
Mịch Vân từ phía trên nhảy xuống, rơi trước mặt mấy người: "Ngủ một giấc cũng không yên ổn, các ngươi rảnh rỗi lắm sao?"
"..." Mấy người lập tức tản mát như chim vỡ tổ. Mịch Vân khẽ hừ một tiếng, ngước nhìn lên chỗ cao, cái người tên Bộ Khinh kia... Ngoài khuôn mặt ưa nhìn ra, rốt cuộc có điểm nào có thể khiến nàng thích? Chẳng lẽ người tài giỏi đều nông cạn chỉ thích vẻ ngoài? Ách.
"Vẫn phải có chút theo đuổi trong nhân sinh chứ."
"Vân Vân muốn theo đuổi nhân sinh gì!" Mịch Vân quay đầu lại đã thấy ca ca mình với gương mặt đầy ý cười, nụ cười ấy thật quái dị, không hề có chút hòa ái nào. Nhị Đảo chủ vỗ ngực: "Ca ca giúp muội."
"..."
"Nhị Đảo chủ! Nhị Đảo chủ, phía trước có thuyền!" Từ chỗ họ nhìn, con thuyền nhỏ bé như một chú chim biển, đang lướt qua từ phía cạnh.
"Là thuyền buôn." Mịch Vân hạ ống nhòm xuống: "Cướp không?"
"Cướp chứ!" Nhị Đảo chủ không hề nghĩ ngợi, dù sao hắn vốn làm nghề này, gặp được cơ hội cướp bóc thì nào có thể bỏ qua.
"Ca đã hỏi Đảo chủ rồi chứ?" Mịch Vân tựa vào lan can: "Ca à, đây là ca tự ý hành động đó." Nhị Đảo chủ: "..." Chẳng phải muội hỏi ta sao? Sao lại thành lỗi của ta. Nhị Đảo chủ phiền muộn đi tìm Sơ Tranh báo cáo.
Sơ Tranh nghe xong, thần tình nghiêm nghị: "Cướp cái gì mà cướp? Cả ngày chỉ biết cướp bóc! Về sau nói chuyện đừng có tùy tiện như vậy." Nghe lời này cũng không phải là một người tốt.
"...Vậy nói gì?" Nhị Đảo chủ không học thức, nghe không hiểu. "Vả lại chúng ta chẳng phải là hải tặc sao?"
"Văn minh một chút."
"Văn minh là gì?"
"Văn..." Sơ Tranh cảm thấy mình giải thích không rõ ràng với một kẻ khống em gái và hai kẻ ngốc. "Thôi được rồi, không có gì."
"Vậy chúng ta rốt cuộc cướp hay không cướp?"
"Không cướp!" Ta là người tốt, sao có thể làm loại chuyện này chứ!
"..." Hai chữ còn chưa kịp thoát ra, đã nghe Sơ Tranh nói tiếp.
"Chặn con thuyền lại." Nhị Đảo chủ: "..." Có gì khác nhau đâu? Ngài cứ việc nói thẳng cướp chẳng phải xong sao? Chú ý làm gì mấy thứ này. Sơ Tranh không biết Nhị Đảo chủ nghĩ gì trong lòng. Nhị Đảo chủ đi truyền đạt ý của Sơ Tranh, sai người chặn con thuyền buôn kia lại.
Cấu hình của thuyền buôn nào có thể so được với thuyền hải tặc, bên kia phát hiện thuyền hải tặc liền hoảng loạn, muốn chạy sang phía khác. Thuyền hải tặc tốc độ rất nhanh, hơn nữa còn không chỉ một chiếc, muốn chặn con thuyền buôn lại, cũng không phải việc gì khó khăn. Thuyền buôn biết vùng biển gần đó có hải tặc xuất hiện, nên đã thuê bảo tiêu. Sơ Tranh đứng trên cao, nhìn xem đối diện đang giao chiến. Hải tặc đông hơn một chút, chiếm ưu thế. Tất cả mọi người bị bắt giữ và cột trên boong thuyền, tiếng khóc, tiếng mắng, tiếng quát nối thành một mảnh. Sơ Tranh bước qua cây cầu tạm đã được dựng sẵn.
"Đảo chủ."
"Đảo chủ."
Đám hải tặc dồn dập nhường đường, những tù binh trên thuyền rõ ràng đây mới là thủ lĩnh hải tặc thực sự... Chỉ là vị thủ lĩnh hải tặc này sao lại trẻ tuổi như vậy? Hơn nữa còn là một nữ nhân.
"Đảo chủ, những người này giết không?" Có hải tặc hỏi Sơ Tranh xin chỉ thị. Những người thường xuyên đi lại trên biển đều biết, gặp hải tặc, trừ bị giết thì chính là bị bắt đi, muốn chạy thoát gần như không thể. Sơ Tranh căng thẳng khuôn mặt nhỏ: "Chém chém giết giết còn ra thể thống gì!" Hải tặc: "???"
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Rời Khỏi Hoàng Thất Đại Thanh, Ta Sát Phạt Quyết Đoán