Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 1479: Phá sản tổng giám đốc (26)

Chương 1479: Phá sản tổng giám đốc (26)

"Cha..." An Tuệ ôm lấy Ôn Hoằng Nghị, nức nở khóc than, tiếng khóc thê lương đến xé lòng. Ôn Hoằng Nghị đau lòng vỗ về, hỏi han nàng rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. An Tuệ chỉ khóc, chẳng nói một lời. Ôn Hoằng Nghị dù sao cũng là người từng trải, nhìn dáng vẻ nàng, cùng những vết tích mờ ảo trên cổ áo, lòng ông chợt chùng xuống.

"Ngươi ra ngoài trước." Ôn Hoằng Nghị nói với người hầu. Người hầu dạ một tiếng, vội vã rời đi. Dì Chu cũng rất thức thời mà tránh mặt. Sơ Tranh điềm nhiên như không có việc gì, ngồi bên cạnh húp cháo. Nàng là chủ nhà, đương nhiên không cần rời đi, mà Ôn Hoằng Nghị cũng chẳng bận tâm đến nàng.

An Tuệ khóc đủ, đứt quãng kể lại mọi chuyện. Nàng vốn không muốn nói, thế nhưng... bị người khác nhìn thấy, nếu nàng không nói, chẳng bao lâu nữa Ôn Hoằng Nghị cũng sẽ biết từ nơi khác. An Tuệ vẫn chưa hiểu rõ... Nàng chợt giật mình, ngước nhìn về phía Sơ Tranh. Nàng rõ ràng đã bảo Bùi Tri Mặc đưa thứ đó cho nàng uống, vì sao cuối cùng lại thành chính nàng? Mà Sơ Tranh thì vẫn bình an vô sự...

Trong lúc An Tuệ đang suy nghĩ miên man, biệt thự có khách đến. Người đến không ai khác, chính là Bùi Tri Mặc. Bùi Tri Mặc cũng không hiểu tại sao mình lại hồ đồ cùng An Tuệ... Nhưng vốn dĩ hắn đã thầm thích An Tuệ, nay đã có chuyện xảy ra, nên sau khi An Tuệ rời đi, hắn liền tức tốc chạy đến.

"Ngươi tới làm gì!" An Tuệ trông thấy Bùi Tri Mặc, sắc mặt liền trở nên cực kỳ khó coi.

"Tuệ Tuệ, ta... xin lỗi, ta không biết tại sao lại như vậy, nhưng nàng yên tâm, ta sẽ chịu trách nhiệm."

"Ai cần ngươi chịu trách nhiệm!" An Tuệ quát lớn, cảm xúc trở nên đặc biệt kích động. An Tuệ biết Bùi Tri Mặc thích mình, nhưng nàng lại không hề thích hắn. Nàng chỉ muốn Doãn Tu Dương mà thôi...

"Cha, con không muốn nhìn thấy hắn, người bảo hắn đi đi!"

"Được được được, con đừng kích động." Ôn Hoằng Nghị trấn an An Tuệ, rồi dẫn Bùi Tri Mặc rời khỏi phòng khách. Vừa thấy Ôn Hoằng Nghị đi khuất, An Tuệ liền đứng dậy, đi thẳng đến trước mặt Sơ Tranh: "Là ngươi làm ra phải không?"

Sơ Tranh húp xong ngụm cháo cuối cùng, đặt bát xuống bàn: "Ngươi đang nói gì vậy?"

"Ngươi biết ta đang nói gì." An Tuệ cắn răng, lòng hận ý dâng trào. Giờ còn giả ngu với nàng, có ý nghĩa gì sao? An Tuệ chỉ lấy làm lạ, rốt cuộc Sơ Tranh đã làm thế nào để Bùi Tri Mặc cùng với nàng. Bùi Tri Mặc không thể nào có gan đó, sáng nay trông hắn cũng chẳng khác gì người không hiểu chuyện gì.

"Không phải ta, ngươi chớ nói lung tung." Sơ Tranh lý trực khí tráng. Ngươi đã ra tay trước, ta đây chẳng qua là trả lại thôi. Ta có lỗi gì? Ta không sai!

"Ngươi..." An Tuệ liên tục chỉ tay vào Sơ Tranh, sắc mặt đỏ bừng, phẫn nộ sắp tràn ra hốc mắt, nhưng lại không thốt nên lời. Nàng không có chứng cứ... Nàng chỉ là suy đoán mà thôi. An Tuệ nghe thấy tiếng Ôn Hoằng Nghị quay về, nàng cắn răng nói với Sơ Tranh: "Ôn Sơ Tranh, ngươi cứ chờ đấy!" Chuyện này sẽ không thể kết thúc dễ dàng như vậy. Sơ Tranh thầm trợn mắt, ngươi bảo ta chờ thì ta chờ sao? Ngươi như vậy thì có ích gì!

-

Ôn Hoằng Nghị cùng Bùi Tri Mặc quay trở lại. An Tuệ trông thấy kẻ trong cuộc, liền như mèo bị dẫm đuôi, dựng đứng lông gai. Nhưng Ôn Hoằng Nghị muốn làm rõ chuyện này, rốt cuộc là ngoài ý muốn, hay là có kẻ cố tình sắp đặt. Vì vậy, ông vừa trấn an An Tuệ, vừa hỏi nàng tối qua rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. An Tuệ cuối cùng cũng bình tĩnh đôi chút, đi theo Ôn Hoằng Nghị mà trả lời. An Tuệ cúi đầu, vẻ mặt đau khổ như chết đi sống lại. Nhưng thực chất, nơi đáy mắt nàng ẩn chứa ánh nhìn độc ác. Khi Ôn Hoằng Nghị hỏi nàng, nàng từng chút từng chút hé lộ chuyện Sơ Tranh cũng có mặt ở đó. Quả nhiên, Ôn Hoằng Nghị nghe xong liền gầm thét về phía Sơ Tranh.

"Ôn Sơ Tranh, ngươi lại đây cho ta!"

"Ta nghe thấy rồi." Sơ Tranh ngồi bất động: "Có lời cứ nói."

Ôn Hoằng Nghị chỉ vào Sơ Tranh, nổi trận lôi đình: "Ngươi vì sao không chăm sóc tốt muội muội?"

"Ta tại sao phải chăm sóc tốt nàng?"

"Nàng là muội muội của ngươi!" Sơ Tranh đặt ngón tay lên ghế, ánh mắt liếc qua Ôn Hoằng Nghị, lạnh nhạt hỏi: "Ôn tiên sinh quản vị huynh đệ cùng cha khác mẹ của mình, gọi là đệ đệ sao?" Ôn gia có cái truyền thống 'ưu lương' này. Phụ thân của Ôn Hoằng Nghị cũng từng vượt quá giới hạn, cũng có con riêng. Nhưng Ôn Hoằng Nghị là con của chính thất, đối với vị con riêng kia hận đến nghiến răng. Dù đã đến tuổi này, cũng chẳng thấy ông qua lại gì với vị đó. Câu nói đầu tiên của Sơ Tranh khiến Ôn Hoằng Nghị đỏ bừng mặt, tay chỉ vào nàng run rẩy, muốn mắng nàng, nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu, tức giận đến đau đầu.

-

Ôn Hoằng Nghị quyết định không chấp nhặt với Sơ Tranh, trước tiên giải quyết chuyện của Tuệ Tuệ quan trọng hơn. Ông ngồi trở lại, an ủi An Tuệ vài câu. An Tuệ khóc sướt mướt, nói tiếp. An Tuệ không trực tiếp xác nhận Sơ Tranh, mà thỉnh thoảng lại xen vào một câu, không ngừng làm sâu sắc ấn tượng của Ôn Hoằng Nghị, rằng Sơ Tranh ở đó, và đã xuất hiện gần nàng. Cuối cùng, nàng kết luận dứt khoát: chén rượu cuối cùng nàng uống là do Sơ Tranh đưa, uống xong nàng liền bất tỉnh nhân sự. Sơ Tranh ung dung nhìn An Tuệ, không ngờ nàng lại tự mình cáo trạng với Ôn Hoằng Nghị như vậy... Nhưng Sơ Tranh nghĩ lại sự bao che của Ôn Hoằng Nghị dành cho vị này, nếu chuyện này đổi thành nguyên chủ, nói không chừng, An Tuệ thật sự có thể thành công.

Ôn Hoằng Nghị xanh mặt: "Ôn Sơ Tranh!"

"Ta cho ngươi uống?"

"Tỷ tỷ..." An Tuệ núp bên Ôn Hoằng Nghị: "Con chính là uống chén rượu tỷ tỷ cho con, mới ra nông nỗi này..." An Tuệ nói nửa vời, để Ôn Hoằng Nghị tự mình suy diễn.

Trước khi Ôn Hoằng Nghị kịp suy diễn xong, Sơ Tranh hỏi: "Hôm qua ta mặc quần áo gì?"

An Tuệ: "? ? ?"

Sơ Tranh chậm rãi nói: "Nếu ngươi đã gặp ta, hẳn phải biết ta mặc quần áo gì chứ?"

An Tuệ: "..." Đêm qua nàng căn bản không hề chạm mặt Sơ Tranh trực tiếp, làm sao biết Sơ Tranh mặc quần áo gì. Nàng đâu thể ngờ, Sơ Tranh lại hỏi ra một câu hỏi chí mạng như vậy. An Tuệ định viện cớ: "Ánh sáng quá mờ, con..."

Sơ Tranh rất đại độ lùi một bước: "Màu gì tổng nhớ được chứ?"

"..."

"Ta đã nâng cốc cho ngươi, vậy khẳng định đã tiếp xúc gần gũi với ngươi, ngươi ngay cả ta mặc gì, quần áo màu gì cơ bản nhất cũng không nói được, ngươi mộng thấy ta đưa rượu cho ngươi sao? Vu oan không phải ngươi vu oan như thế."

"Con không có... Thật là tỷ tỷ..." An Tuệ theo bản năng phản bác, nàng nhìn về phía Ôn Hoằng Nghị. "Ba ba, thật là chén rượu tỷ tỷ cho con."

"Ngươi không có chứng cứ cũng không nên nói loạn." Giở trò lưu manh ta không chấp!

Ôn Hoằng Nghị: "..." Ôn Hoằng Nghị hiện tại có chút không làm rõ được rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Sơ Tranh dường như nói cũng có lý. Thấy Ôn Hoằng Nghị không lập tức tin mình, lòng An Tuệ đại khái đã vặn vẹo thành bánh quai chèo. Vừa rồi nàng nói là Sơ Tranh tự mình đưa rượu cho nàng, nói lời có chút dứt khoát, giờ không có cách nào đổi giọng. An Tuệ nhìn về phía Bùi Tri Mặc, đại khái là muốn Bùi Tri Mặc nói chút gì đó, cũng tốt chứng minh nàng không nói dối. Đáng tiếc Bùi Tri Mặc lúc này cúi thấp đầu, một bộ chờ Ôn Hoằng Nghị xử lý.

Đề xuất Cổ Đại: Cùng Ta Phiêu Bạt
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện