Chương một trăm mười bốn: Ác Linh Thối Tán (kỳ mười hai).
Trong chốn u minh, nơi âm khí ngút ngàn, một ác linh đã từng gieo rắc bao nhiêu bi kịch, bao nỗi đoạn trường. Giờ đây, sức mạnh cuồng nộ ấy, vốn dĩ bất diệt, dường như đang dần lụi tàn, tựa như một ngọn lửa tà ma bùng cháy dữ dội rồi cũng phải tắt ngấm giữa màn đêm thăm thẳm vô tận.
Từng thoáng, từng thoáng, linh hồn quỷ dữ bắt đầu mục rữa, tan biến vào cõi hư vô. Những oán niệm cố chấp, từng là xiềng xích trói buộc nó nơi trần gian, nay cũng dần nới lỏng, hóa thành khói sương bảng lảng, trôi dạt vô định. Một luồng hàn khí lạnh buốt, từng tràn đầy sát ý ngùn ngụt, giờ đây chỉ còn là làn gió thoảng qua, mang theo dư vị bi ai của một kiếp sống lạc lối, đầy rẫy tội nghiệt.
Dẫu còn vương vấn chút âm khí tiêu tàn, nhưng sức mạnh của ác linh đã không còn đủ để gây họa cho nhân gian. Nó tựa như một cơn ác mộng kinh hoàng dần tan biến khi bình minh ló rạng, để lại phía sau một khoảng trống hoang lạnh, một lời nhắc nhở về sự vô thường và quy luật tuần hoàn của vạn vật, rằng tà ác dẫu mạnh đến đâu cũng sẽ có ngày phải tiêu vong.
Đề xuất Huyền Huyễn: Ma Tu Cầu Sinh Chỉ Nam