Chương 103: Ác Linh Thối Tán (1)

Đêm buông màn, sương giăng lối, tiếng quạ kêu não nề vọng khắp chốn rừng sâu, gieo rắc nỗi rùng mình. Ánh trăng thanh tịch soi bóng cây tăm tối, trùng điệp như tấm màn nhung phủ kín đất trời. Giữa không gian tịch mịch ấy, Ly Đường bỗng nhận ra đôi tay mình mờ ảo, gần như trong suốt. Một nỗi bàng hoàng len lỏi, khó hiểu chợt dâng lên. Chuyện gì đang xảy ra với chàng vậy? Phải...
BÌNH LUẬN