Giáng xuống cái tát ấy xong, Xuân Miên chỉ thấy tinh thần sảng khoái, ngay cả không khí cũng trở nên trong lành hơn hẳn.
Đáng lẽ phải làm thế này từ sớm rồi, chẳng qua vì dù sao cũng là con trai của ủy thác nhân nên vẫn cần phải nể mặt đôi chút.
Giờ đối phương đã đại nghịch bất đạo, đến cả tên húy của mẹ ruột cũng dám gọi thẳng thừng, Xuân Miên cảm thấy chỉ một cái tát thôi là mình đã nương tay lắm rồi.
Thấy Cố Tư Thâm nằm bẹp dưới đất hồi lâu không tiếng động, nhưng ngón tay có khẽ cử động, Xuân Miên khẽ cười một tiếng.
Lúc này trời đã rất muộn, Xuân Miên đi ăn tối với Trương Duyệt xong mới về.
Đêm hôm khuya khoắt, lại là khu chung cư cao cấp, thực sự chẳng thấy mấy ai đi lại.
Vì vậy, xung quanh rất vắng lặng, tiếng cười này của Xuân Miên vang lên trong đêm se lạnh nghe cực kỳ rõ ràng: “Tôi có xứng với bố anh hay không, chưa đến lượt anh phán xét. Sau này xuống dưới suối vàng, bố anh tự khắc sẽ nhìn thấy và nói sau. Còn anh, đứa con bất hiếu này, anh ăn nói với tôi như thế đấy à?”
Nói đến đây, Xuân Miên thu lại nụ cười, giọng điệu lạnh băng tiếp tục: “Cố Tư Thâm, bao nhiêu năm ăn học của anh đổ xuống sông xuống biển hết rồi à? Làm việc gì cũng phải động não, lúc nóng giận thì bảo bản thân bình tĩnh lại ba phút, rồi hãy nghĩ xem mình có nên làm việc đó không, kết quả thì sao?”
Thấy ngón tay Cố Tư Thâm dưới đất từ từ co lại thành nắm đấm, Xuân Miên điều chỉnh lại tư thế đứng, rồi mới nói tiếp: “Giờ phát hiện mình sai rồi, không dọn dẹp được đống hỗn độn này nữa, lại muốn tôi ra tay dọn dẹp cho anh? Tôi là mẹ anh thật, nhưng tôi không rảnh để chiều chuộng anh đâu. Với lại ai cho anh cái gan dám gọi thẳng tên tôi hả? Anh làm con kiểu đó đấy à? Muốn cầu xin người khác mà không có thái độ cầu xin, còn muốn lên mặt với tôi? Cái tát này là để bảo cho anh biết, mẹ ruột còn chẳng chiều anh, huống chi là người ngoài.”
Nói xong một tràng, Xuân Miên quay người mở cửa xe, trước khi lên xe còn bồi thêm một câu: “Cố Tư Thâm, anh 27 tuổi rồi chứ không phải 7 tuổi mà lúc nào cũng cần người khác dọn bãi chiến trường cho mình. Nếu anh không ngồi vững được cái ghế đó thì có thể cân nhắc nhường lại cho người khác.”
Cố Tư Thâm nằm dưới đất, nghe lời Xuân Miên nói mà lửa giận trong lòng bốc lên ngùn ngụt.
Nhưng anh ta không dậy nổi, cái tát của Xuân Miên khiến một bên tai anh ta ù đi, anh ta thậm chí cảm thấy thính lực một bên tai mình có vấn đề rồi.
Nghe Xuân Miên nói là dùng bên tai còn lại.
Kết quả là càng nghe càng tức.
Mãi đến cuối cùng, bàn tay vì tức giận mà vô lực cũng cố nắm chặt lại thành nắm đấm.
Sau đó, một tiếng “pằng” vang lên, tiếp theo là một luồng khói xả phả thẳng vào khuôn mặt vừa mới ngẩng lên của anh ta!
Cố Tư Thâm đã nghĩ đến đủ mọi kết quả, nhưng chưa bao giờ nghĩ đến việc mình lại bị mất mặt đến mức này.
Đêm hôm khuya khoắt, dù xung quanh không có ai, nhưng trong khu chung cư thì sao? Những người trong các cửa hàng gần đó thì sao?
Biết đâu có ai đó nhìn thấy rồi quay lại, ngày mai anh ta sẽ trở thành trò cười cho giới thượng lưu!
Đây là mẹ ruột của anh ta đấy, đúng là ra tay tàn nhẫn thật!
Cố Tư Thâm nghiến răng nghiến lợi, thầm thề trong lòng rằng có ngày anh ta sẽ đòi lại tất cả!
Bà mẹ này, anh ta cũng chẳng muốn nhận từ lâu rồi!
Chỉ là trên người đau quá, Cố Tư Thâm nằm dưới đất hơn mười phút mới ráng sức bò dậy được, có điều một bên tai vẫn cứ ù ù.
Chẳng biết có phải bị Xuân Miên tát cho điếc luôn rồi không.
Nghĩ đến khả năng đó, Cố Tư Thâm càng hận hơn.
May mà vì chuyện tối nay nên anh ta tự lái xe đến, không cần phải lo bịt miệng tài xế.
Nửa đêm nửa hôm, Cố Tư Thâm lảo đảo leo lên xe, rồi lái thẳng đến bệnh viện.
Tình hình bên đó thế nào, Xuân Miên chẳng thèm quan tâm.
Cô ra tay nặng thật, đánh cũng đau thật, tai chắc chắn sẽ khó chịu vài ngày.
Nhưng tuyệt đối không gây ra thương tích gì không thể cứu vãn được.
Mấy chuyện như điếc tai này nọ là không thể nào xảy ra.
Xuân Miên tự nhủ, thể lực mình không tốt lắm, thực sự không làm nổi chuyện một tát tiễn đưa một mạng người đâu.
Về nhà xong, Xuân Miên chẳng bị ảnh hưởng gì, tắm rửa xong thì đắp mặt nạ, tiện tay lướt phim, quan tâm một chút đến chuyện trong giới giải trí.
Dù sao cũng sắp đầu tư vào mảng này rồi mà!
Kể từ khi lập xong di chúc, Xuân Miên cũng chẳng sợ mình kiếm quá nhiều tiền.
Dù sao kiếm nhiều đến mấy cũng chẳng liên quan gì đến Cố Tư Thâm, sợ cái gì chứ?
Vì thời gian quá muộn nên Lý Nặc cũng không rời đi, tắm rửa sơ qua rồi vào phòng khách nghỉ ngơi.
Đã nói là ký với Trương Duyệt thì Xuân Miên cần phải chuẩn bị sẵn sàng.
Hơn nữa chỉ một mình Trương Duyệt thì không đủ, còn cần phải đi tìm thêm những mầm non triển vọng khác nữa.
Chỉ là chuyện này tùy duyên, cứ từ từ thôi.
Sáng sớm hôm sau vừa dậy, Xuân Miên đã bận rộn túi bụi.
Đương nhiên là bận chỉ đạo, chứ cô làm sao có thể tự mình ra trận được?
Làm BOSS thì phải có dáng vẻ của BOSS, cái gì cũng làm thì tôi thuê mấy nhân viên văn phòng làm gì?
Thế nên, Xuân Miên chỉ chỉ đạo qua máy tính và điện thoại, còn lại chẳng phải đã có hai trợ lý công việc và một trợ lý sinh hoạt đó sao.
Nếu thực sự thiếu người thì lại tuyển thêm thôi.
Khi Xuân Miên hỏi Lý Nặc có hiểu biết gì về mảng nhân sự không, Lý Nặc im lặng một cách kỳ quái, rồi lẳng lặng đáp: “Biết ạ.”
Mặc dù bảo là lông cừu không nên chỉ vặt trên một con, nhưng ai bảo Xuân Miên trả lương cao đến mức khiến người ta rung động chứ?
Lý Nặc bày tỏ, không sao cả, tôi không mệt, đừng nói là 996, kể cả 007 tôi cũng cân được hết.
Chỉ cần tiền trao tay, mọi chuyện đều xong ngay!
Dân văn phòng tầng lớp thấp không có nước mắt, xin cảm ơn!
Xuân Miên hào phóng tăng lương cho cô, đồng thời cho biết nếu Lý Nặc bận quá không xuể thì có thể tuyển thêm một trợ lý sinh hoạt nữa, chuyên lo mảng đời sống, còn việc tài xế và nhân sự vẫn giao cho Lý Nặc.
Lý Nặc suy nghĩ thấy thế cũng được, tránh việc mình bận quá mà không lo chu toàn được cho Xuân Miên.
Trợ lý sinh hoạt mới tuyển là một cô gái rất trẻ, tên là Văn Tuyết, tuy không dày dạn kinh nghiệm như Lý Nặc nhưng được cái miệng ngọt, hay pha trò và rất biết quan sát.
Xuân Miên chỉ dùng hai ngày đã thấy cô gái này khá ổn, thế là Lý Nặc bị “đuổi” đi làm việc khác.
Lý Nặc: ...!!!
Vạn lần không ngờ tới, có một ngày bước ngoặt sự nghiệp của mình lại diễn ra như thế này!
Lý Nặc, người đã thành công trở thành quản lý nhân sự của studio, khi nhìn thấy mức lương cao gấp mấy lần trợ lý sinh hoạt của mình, đã vui vẻ bày tỏ: Chẳng qua chỉ là học thêm một chuyên ngành mới, thi thêm vài cái chứng chỉ thôi mà, tôi làm được, tôi cân được hết!
Chỉ trong vòng một tuần, studio đã đăng ký thành công, địa điểm cũng đã tìm xong, khung sườn cơ bản đã trang trí rồi, giờ chỉ cần hoàn thiện nội thất bên trong là có thể sử dụng.
Xuân Miên tạm thời không có nhân thủ phù hợp để dùng, thế là thăng chức cho Lý Nặc lên làm giám đốc nhân sự, rồi toàn quyền tiếp quản các việc vặt vãnh của công ty.
Còn việc Lý Nặc có làm xuể hay không?
Cô ấy là giám đốc nhân sự mà, cô ấy tự đi mà tuyển người chứ!
Đối với lý lẽ này của Xuân Miên, Lý Nặc lẳng lặng quay người, cam chịu làm kiếp nhân viên cao cấp.
Đề xuất Cổ Đại: Nữ Xuyên Nam: Sổ Tay Phất Nhanh Của Con Thứ
[Luyện Khí]
Ổn ạ