Lần này, nhà Xuân Miên được chia một căn viện hai tiến, lớn hơn căn cũ nhiều. Xuân Miên vẫn ở đông sương phòng, trong nhà mua thêm hai tiểu sai và hai tỳ nữ.
Triệu Lộc Hành vốn là theo Triệu Bạch Châu ra ngoài mở mang tầm mắt, trước đây gia cảnh túng quẫn nên mới bị coi như tiểu sai chạy vặt, giờ điều kiện khá hơn rồi, đương nhiên phải giải phóng cho cậu ta.
Triệu Lộc Hành bây giờ ít khi đi theo Triệu Bạch Châu, ngược lại đi theo Xuân Miên nhiều hơn.
Thiên phú về nghề mộc của cậu ta khá ổn, được Xuân Miên chỉ dạy, cậu ta còn có thể phụ giúp vài việc, thỉnh thoảng tự mình cũng làm ra được vài món điêu khắc gỗ, tuy chưa bằng được các bậc thầy lâu năm nhưng giờ mới bắt đầu, sau này sẽ dần tốt lên thôi.
Đứa con Nhạc thị sinh ra có tên mụ là Tường ca, tiệc đầy tháng được tổ chức ở phố Đông Tam, Triệu Bạch Châu gửi thiệp mời hàng xóm láng giềng và đồng nghiệp của mình, tiệc rượu được tổ chức ngay tại sân nhà.
Triệu Bạch Châu mới vào quan trường không lâu nên người đến không nhiều, hàng xóm láng giềng Triệu Bạch Châu cũng không gửi quá nhiều thiệp.
Ngược lại hoàng thượng còn đặc biệt phái cung nhân tới tặng quà ban thưởng, coi như nâng tầm thân phận và thể diện cho Triệu Bạch Châu.
Xuân Miên nghe được chuyện của Na Bảo Nhiên ngay trong tiệc đầy tháng của Tường ca.
Dĩ nhiên người ta không chỉ đích danh, chỉ là mấy bà phụ nữ tụ tập lại buôn chuyện, nhắc đến một gã thư sinh họ Na.
“Nghe nói bên phố Tây có gã thư sinh họ Na cấu kết với mẹ già, đánh chết cô em họ đã cùng hắn đồng cam cộng khổ lên kinh thành, rồi giấu xác dưới hầm nhà mình. Nếu không phải bên Kinh Triệu Doãn lanh lẹ, cộng thêm Đại lý tự bí mật điều tra thì chắc chẳng bao giờ phát hiện ra chuyện này. Các bà xem cái tâm địa gã thư sinh đó sao mà độc ác thế? Đó là cô em họ đã cùng hắn đồng cam cộng khổ, nuôi hắn ăn học đến tận kinh thành đấy, thế mà nói giết là giết luôn.” Một bà nội trợ nhỏ giọng kể, tai Xuân Miên cực thính nên đương nhiên nghe thấy hết.
Bà bên cạnh nghe xong cũng phụ họa theo: “Chứ còn gì nữa, tôi mới nghe chuyện này mà đã sợ đến lạnh cả người. Nếu không thích thì đuổi đi là xong, sống chết mặc bay, đằng này lại trực tiếp đánh chết, nghe nói xương cốt còn gãy mất hai cái, đủ thấy lúc sống đã phải chịu khổ thế nào.”
“Chao ôi, cũng là gã thư sinh đó số tốt, bà mẹ già đứng ra nhận hết tội lỗi về mình. Tôi nói thật nha, gã thư sinh này cũng chẳng vô can đâu, nhà họ có bao nhiêu đâu, cái viện một tiến bé tí, bà mẹ già đánh chết người trong nhà mà hắn lại không nghe thấy động tĩnh gì sao?”
“Mấy bà nói chuyện này tôi cũng nghe rồi, còn nghe bảo gã thư sinh này khá có tài, danh tiếng ở kinh thành cũng không tệ, năm ngoái thi Hương tuy không trúng nhưng tuổi còn nhỏ, ba năm sau thi lại chắc chắn đỗ.”
“Gặp phải chuyện thế này, dù bà mẹ già có gánh hết tội lỗi, nhưng hắn là con của tội phụ, trong vòng ba đời chắc chẳng còn cửa nào mà thi cử nữa đâu.”
“Tôi nghe lão gia nhà tôi bảo, gã bị tước luôn danh hiệu Tú tài rồi, giờ chỉ là dân đen thôi, mà cũng không được đi thi nữa. Nói thì thấy tiếc, nhưng nghĩ đến cô em họ đáng thương kia thì thấy chẳng có gì đáng tiếc cả.”
...
Mấy bà nội trợ vây quanh nhau, không ngoài chuyện nhà này nhà nọ.
Đừng tưởng quý phụ kinh thành không hóng hớt nha, trong lòng phụ nữ ai chẳng có một “máy hóng hớt”, chỉ xem là kín đáo hay lộ liễu thôi.
Xuân Miên đứng một bên nghe một hồi, đoán chừng gã thư sinh họ Na này chính là Na Bảo Nhiên.
Nhưng trong cốt truyện Môn Chi Linh cung cấp nhắc đến người này không nhiều, chỉ xuất hiện trong ký ức của Dư Thanh Vi về kiếp trước.
Thế nên Xuân Miên cũng không biết chuyện về cô em họ này.
Cũng chẳng biết vị đại thiện nhân nào đã trực tiếp phanh phui chuyện này ra, coi như cứu được con gái nhà người ta khỏi bị Na Bảo Nhiên làm hại sau này.
Kiếp trước hại một mình Dư Thanh Vi là đủ rồi, kiếp này đừng để gã làm hại thêm ai nữa!
Vị đại thiện nhân giấu tên Triệu Bạch Châu bày tỏ: Dám khinh thường con gái ta, không làm cho ngươi chết luôn đã là sự nhân từ cuối cùng của ta rồi.
Ngoài việc Xuân Miên cảm thấy Na Bảo Nhiên bị như vậy là đáng đời, còn có một người nữa lúc này chỉ muốn đốt một tràng pháo để ăn mừng!
Đó chính là Dư Thanh Vi.
Tiếc là khoảng cách quá xa nên Xuân Miên không biết được.
Triệu Bạch Châu mượn tiệc đầy tháng của Tường ca để thực sự hòa nhập vào nội bộ bộ Công, cũng coi như làm quen với hàng xóm láng giềng.
Lần này hoàng thượng ban thưởng cho Triệu Bạch Châu ngoài căn viện hai tiến, còn có vài mẫu ruộng xấu ở ngoại ô và một trang viên.
Triệu Bạch Châu đương nhiên biết mình lần này được nhiều đồ tốt thế này đều là nhờ phúc của Xuân Miên.
Thế nên, số ruộng xấu và trang viên này Triệu Bạch Châu đều bảo Nhạc thị ghi vào danh sách của hồi môn của Xuân Miên.
Xuân Miên, người tạm thời chưa biết mình có của hồi môn, sau khi bận rộn xong tiệc đầy tháng của Tường ca liền đưa Triệu Lộc Hành ra ngoại ô xem đất.
Giờ đã là đầu tháng Sáu, vụ xuân đã kết thúc từ lâu, trong ruộng hoàng thượng ban thưởng cũng đã trồng lúa mạch, cao lương và một ít lúa nước.
Tổng cộng mười hai mẫu ruộng, vị trí tuy không thể nói là quá tốt nhưng chất lượng đất khá ổn.
Bất kể trước đây số ruộng này thuộc về ai, thì năm nay nó thuộc về Triệu Bạch Châu.
Xuân Miên đưa Triệu Lộc Hành đi xem qua một lượt, sau đó thuê thêm vài tá điền và vài người hầu trông coi trang viên và ruộng đất.
Năm nay cứ thế đã, sang năm xem có nên cho thuê bớt một phần ruộng không, chỉ giữ lại vài mẫu để nhà mình trồng ăn.
Việc này còn cần bàn bạc với Triệu Bạch Châu.
Xuân Miên lần này tới chủ yếu là để nhận đường, xem ruộng, và còn...
Sang ruộng nhà Hồng Thị lang xem ngô của mình thế nào rồi.
Lúc vụ xuân, Xuân Miên có lấy một ít hạt giống ngô từ kho của mình đưa cho Hồng Thị lang, nói dối là mình vô tình phát hiện hạt giống trên núi nên muốn xem hiệu quả thế nào.
Gia cảnh Hồng Thị lang khá tốt nên Xuân Miên xin một mẫu ruộng, ông cũng hào phóng cho luôn.
Chủ yếu là vì được hưởng sái của Xuân Miên không ít, giờ chẳng qua chỉ là nhường ra một mẫu ruộng thôi, đừng nói là cho mượn, cho luôn cũng được.
Hồng Thị lang đang ở bộ Công, nhưng quản sự ở trang viên thì nhận ra Xuân Miên nên vui vẻ cho vào.
Ngô hiện tại phát triển khá tốt, Xuân Miên sau khi xem kỹ liền vung tay một cái: Tỉa thưa.
Quản sự: ???
Chẳng phải đang trồng tốt thế kia sao, tỉa thưa cái gì?
Quản sự cũng chẳng dám nói, càng không dám hỏi, chỉ lén phái tiểu sai đi báo cho Hồng Thị lang.
Còn Xuân Miên nói là làm, chẳng lãng phí thời gian.
Triệu Lộc Hành giờ là fan cuồng của Xuân Miên, khả năng thực thi cực đỉnh, Xuân Miên nói gì là làm nấy ngay.
Xuân Miên xắn tay áo xuống ruộng, Triệu Lộc Hành cũng theo xuống.
Hai người vừa động thủ, những người khác nhìn nhau cũng chẳng dám thoái thác, đều theo xuống ruộng, học theo dáng vẻ của Xuân Miên mà nhổ bỏ những cây yếu ớt.
Vừa nhổ vừa thấy xót xa!
Quản sự cũng xót lắm, nhưng đây là ruộng của Xuân Miên, ông chẳng quản nổi!
Hồng Thị lang vốn đang lật vài cuốn sổ sách, nghe tin Xuân Miên đi phá ruộng mà thấy tối sầm cả mặt mũi.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đêm Đầu Tiên Nàng Dâu Bạc Tình Lộ Diện, Các Phu Quân Hóa Thú Si Tình Không Rời
[Luyện Khí]
Ổn ạ