🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 489: Bá chủ đại dương 27

Nghe Lý Duy nói vậy, mọi người im lặng một lúc, cuối cùng vẫn là vị phụ huynh Elizabeth lên tiếng: “Mọi người sau này cẩn thận chút nhé, lần này Lý Duy coi như chết đi sống lại, may mắn hơn một chút, không phải ai cũng có vận may như vậy đâu.”

“Đúng đúng đúng, không phải ai cũng có vận may tốt thế đâu.”

“Nói gì thế, tôi cứ tưởng Lý Duy đi đời rồi chứ.”

“Tôi cũng thế, nhưng mà thứ Lý Duy thải ra đáng sợ thật, thối kinh khủng.”

“Nhưng mà Lý Duy làm sao thải ra được nhỉ? Hơn nữa thứ thải ra lại là thứ vô hình, đã hòa tan vào nước biển rồi.”

...

Đám cá voi sát thủ có chút không hiểu, còn bàn tán một hồi.

Nghe chúng thảo luận, Xuân Miên đang thầm suy nghĩ về khả năng làm một bác sĩ đại dương của mình.

Tuy nói một con cá voi sát thủ trở thành bác sĩ đại dương nghe cứ như chuyện cười.

Nhưng cô chỉ chữa cho cá voi sát thủ thôi thì chắc không thành vấn đề chứ?

Nghĩ đến rác thải đại dương, Xuân Miên nhân lúc còn đang ở đàn của Elizabeth, lặng lẽ vận dụng tinh thần lực, bắt đầu soi dạ dày của từng con cá voi sát thủ, phát hiện trong dạ dày mọi người ít nhiều đều có chút rác thải đại dương, chỉ là vì số lượng ít, không chiếm diện tích bao nhiêu, nên chưa ảnh hưởng gì đến chúng.

Trong hai đàn cá voi sát thủ, cũng chỉ có ba con là dạ dày sạch sẽ, không có rác thải đại dương.

Điều này rất bình thường, vì trước đây đàn của chúng sống gần vòng Bắc Cực, ở đó dấu chân hoạt động của con người quá nhiều, thậm chí còn có hành vi săn bắt.

Cho nên, trong dạ dày mọi người ít nhiều sẽ có một số thứ, chỉ là vì rất nhỏ nên mọi người cũng không cảm thấy có gì bất thường.

Nhìn cảnh này, Xuân Miên nổi lên mặt biển, hít sâu một hơi, rồi lại lặn xuống.

Nhân lúc mọi người đang tò mò chuyện của Lý Duy, Xuân Miên lặng lẽ thi triển thuật trị liệu, bắt đầu từ Elizabeth, lần lượt nghiền nát rác thải đại dương trong dạ dày đối phương, rồi dẫn dắt đối phương thải ra ngoài.

Để không ảnh hưởng đến các loài cá khác, Xuân Miên nghiền nát những thứ này một cách triệt để, cho dù bị các loài cá nhỏ khác hít phải cũng sẽ không ảnh hưởng đến tiêu hóa của chúng.

Vì đây là một quá trình tỉ mỉ nên tốc độ của Xuân Miên không nhanh.

Sau đó...

Bắt đầu từ Elizabeth, từng con cá voi sát thủ một bắt đầu bật chế độ bài tiết siêu thối.

“Bà ngoại???”

“Mẹ?”

...

Elizabeth là người đầu tiên, sau khi bà không kìm được mà bài tiết ra, đám đông trong đàn đã ngơ ngác.

Sau khi phản ứng lại, chúng lập tức tản ra bốn phía.

Không không không, đây không phải là mùi mà chúng nên chịu đựng, chuyện này không đúng, bình thường chúng thải ra đâu có thối thế này a a a!

Tiếp theo là người kế tiếp, đợi đến khi cô nàng phản ứng lại việc mình cũng y chang như vậy, thì chỉ thiếu nước quẫy đuôi khóc thét lên!

Đợi đến khi anh chị em của cô nàng cũng thải ra rồi, cô nàng mới bắt đầu bình tĩnh lại.

Chứng kiến cảnh này, các bạn nhỏ trong đàn La Lan chỉ cảm thấy khó thở.

Tuy nói rằng thực ra chúng nổi lên mặt biển để thở, nhưng nhìn cảnh này thì đúng là ngạt thở thật sự.

“Cái đó, Lý Duy đã không sao rồi, bọn tôi đi trước đây nhé.”

“Đúng thế, bà ngoại Elizabeth, bọn cháu không ở lại nữa đâu, mọi người cứ tiếp tục đi.”

...

Mọi người chịu không nổi nữa, chào một tiếng rồi bơi nhanh về chỗ ngủ tạm thời của đàn mình.

Đợi mọi người về đến nơi, Xuân Miên lại bắt đầu trị liệu cho họ.

Đàn La Lan: ...!

Cũng không cần thiết phải thế chứ, thực ra chúng cũng không muốn thải lắm, dù sao nhỏ như vậy cũng chẳng ảnh hưởng mấy đến cuộc sống.

Tuy mọi người không biết chuyện gì đang xảy ra, nhưng chuyện này đâu phải muốn hiểu là kiểm soát được, nên đành tản ra bốn phía, thải đống đó ra thôi, đừng làm bẩn chỗ ngủ.

Mọi người tản ra, thỉnh thoảng còn lầm bầm vài tiếng, khoảng cách xa còn gọi điện thoại đường dài cho nhau.

“Vãi chưởng, tao ỉa ra cái gì thế này?”

“Chuyện này là sao vậy?”

“Đây không phải bệnh mới chứ, Lý Duy vừa nãy có phải cũng bị thế này không?”

“Đàn Elizabeth cũng bị thế, mẹ kiếp.”

“Nhưng nói thật nhé, ỉa xong sướng thật, cảm giác không gian trong dạ dày rộng ra hẳn.”

“Ủa? Mày đừng nói chứ, đúng thật, ỉa xong sướng cực.”

...

Lải nhải lải nhải.

Xuân Miên chỉ cảm thấy bên tai không lúc nào ngớt, không chỉ vậy, mọi người còn gọi điện cho đàn Elizabeth nói về chuyện này, sóng âm của cá voi sát thủ có thể truyền đi rất xa, điện thoại xuyên đại dương còn chẳng thành vấn đề, huống chi chỉ là khoảng cách ngắn thế này.

Thế nên, mọi người rất thoải mái lập nhóm chat tán gẫu.

“Elizabeth, đàn các bà có độc à, bọn tôi cũng bị ỉa rồi.”

“Các bà có phát hiện ra không? Ỉa xong sướng cực, cảm giác dạ dày nhẹ nhõm hẳn.”

“Hình như thế thật, có phải là mấy thứ bẩn thỉu ăn vào trước kia đều thải ra hết rồi không?”

“Hình như là vậy đấy, ái chà, chuyện này là sao nhỉ? Chuyện tốt từ trên trời rơi xuống à?”

“Ai mà biết được, nhưng đây là phúc của chúng ta đấy.”

...

Mọi người thảo luận nửa ngày cũng chẳng ra kết quả gì, còn lạc đề nữa.

Xuân Miên giấu công lao và danh tiếng, cũng đi theo bài tiết cùng.

Tuy nhiên mọi người thải độc xong một đợt đều đói bụng, nên chuyện đi săn phải đưa vào lịch trình thôi.

“Mẹ kiếp, lại phải đi định vị con mồi rồi.”

“Đúng thế, để tao xem xem chỗ nào có con mồi.”

“Cách đây 50 hải lý có đấy, hơi xa, không muốn bơi, mệt quá, kiệt sức rồi.”

“Thế bọn mình xử cá heo với hải cẩu nhé?”

“Cũng được, nhưng mà nhỏ quá, phải xử nhiều một chút, nếu không chẳng đủ ăn.”

...

Mọi người bàn bạc nửa ngày, quyết định hai đàn cùng nhau xử một đợt hải cẩu, vì số lượng cần nhiều nên mọi người phải lên phương án săn bắt tương ứng, nếu không thì khó mà làm ăn.

Đặc biệt là cái giống hải cẩu nhỏ bé này, thấy đánh không lại thì hoặc là cầu cứu cá voi lưng gù, hoặc là chạy lên bờ.

Cầu cứu cá voi lưng gù còn dễ nói, đợi đối phương đi rồi thì chúng vẫn xử được.

Nhưng nếu lên bờ thì...

“Chúng ta không lên bờ được, cái này phiền phức đây.”

“Không sao, chúng ta không lên được, nhưng có thể tạo sóng đánh lên, cuốn chúng nó xuống!”

“Ý kiến này ai nghĩ ra thế? Mẹ nó hay thật đấy!”

“Đương nhiên là bé Khải Hi đáng yêu của chúng ta rồi!”

“Thiên thần Khải Hi, cho anh cọ chút được không? Không vào đâu.”

...

Xuân Miên: ???

Đang bàn chuyện đi săn đàng hoàng, sao lại lái sang chuyện đen tối thế này?

Xuân Miên lười nói nhiều với chúng, lúc này cô đang trao đổi với cậu Jeff về cách bắt hải cẩu trên bờ.

Cậu Jeff nghe cực kỳ nghiêm túc, đợi đến khi đàn Elizabeth qua tới, mọi người lại bàn bạc thêm một lúc, sau đó cậu Jeff làm tổng chỉ huy, cậu Mo của đàn Elizabeth làm phó chỉ huy, mọi người dốc toàn lực tấn công, xử lý hải cẩu.

Hải cẩu: ???

Lũ cướp các người, hôm nay chẳng phải đã xử tao rồi sao?

Còn đến nữa?

Lúc này đám hải cẩu ngây thơ không biết gì vẫn đang rục rịch muốn xuống nước kiếm chút cái ăn.

Trên bờ an toàn là thật, nhưng không có cái ăn thì cũng đói a!

Cho nên, vẫn phải xuống nước mới được.

Nhân lúc này gần đó không có nguy hiểm gì, đám hải cẩu đều chuẩn bị thò cái chân nhỏ dò xét của mình ra.

Trang web không có quảng cáo bật lên

Đề xuất Cổ Đại: Huynh đoạt đệ thê
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Luyện Khí]

2 tháng trước
Trả lời

Ổn ạ

Thượng Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện