Nhìn thấy mười lượng bạc này, mắt Triệu Trường Sơn và Lưu thị sáng rực lên!
Trước đây khi Trương Thu Ngâm còn ở đây, Lưu thị đã từng bí mật tìm bà mối, chỉ là còn chưa kịp xem mắt thì người ta đã về nhà mình rồi.
Lúc đó nghe ngóng được, sính lễ nhà tử tế cũng chỉ có hai lượng bạc, đây còn là nể mặt Trương Thu Ngâm trông xinh xắn nên mới đặc biệt nâng giá.
Nay đây là trực tiếp có mười lượng bạc luôn!
Cái này bằng gả năm đứa con gái rồi, nếu gặp phải nhà không có điều kiện, phải gả mười đứa con gái mới được bấy nhiêu tiền bạc!
Nay chỉ cần dùng một đứa để đổi, Lưu thị cảm thấy vô cùng hời.
Lưu thị đã động lòng, nhưng vẫn phải giả vờ một chút.
Dù sao cũng không thể để Lý chính và tộc trưởng cảm thấy bà ta vì tiền mới đem con cho người ta quá kế mà.
Vì vậy, nén lại bàn tay đang muốn nhận bạc, Lưu thị cười gượng gạo nói: “Cái này, cái này sao tiện chứ, nhà mình ơi, ông xem cái này...”
Bàn tay muốn nhận bạc của Lưu thị đã rục rịch, nếu không dùng bàn tay kia cưỡng ép đè xuống, lúc này mười lượng bạc đó e là đã bị bà ta nhét vào ngực rồi.
Đối với việc này, Xuân Miên không thấy bất ngờ.
Dù sao, nguyên chủ năm đó bị đưa đến nhà hương thân làm thiếp, người ta chỉ đưa năm lượng bạc, Lưu thị chẳng thèm suy nghĩ mà đồng ý luôn.
“Dù sao cũng là tâm ý của Bạch Châu, bà cứ nhận đi.” Triệu Trường Sơn nhìn thấy tiền cũng động lòng, lúc này Lưu thị hỏi, ông liền thuận nước đẩy thuyền, trực tiếp nhận lời.
Nghe lời này, Lưu thị không đợi thêm được nữa mà đón lấy thỏi bạc, trực tiếp nhét vào ngực, hận không thể quấn thêm một lớp áo nữa.
Nhìn cảnh này, mắt Triệu Bạch Châu lạnh đi không ít, nhưng ngoài mặt vẫn ôn hòa nho nhã, chắp tay hành lễ với Triệu Trường Sơn và Lưu thị: “Đa tạ anh em Trường Sơn đã nhường lại ái nữ.”
“Dễ nói dễ nói, đều là người cùng tộc mà.” Triệu Trường Sơn có được bạc thì không còn xị mặt nữa, miệng rộng ngoác ra, lộ ra hàm răng hơi vàng, không ngừng xua tay với Triệu Bạch Châu.
Đã là quá kế, vậy thì cần viết văn thư, cần đổi hộ tịch, rất nhiều thủ tục đều cần phải đi lại một lần.
Tộc trưởng và Lý chính cùng nhau viết văn thư quá kế.
Ký vào văn thư, đồng nghĩa với việc từ nay về sau Xuân Miên không còn là con gái của Triệu Trường Sơn nữa, mà là con gái của Triệu Bạch Châu.
Hai bên điểm chỉ, Triệu Bạch Châu còn ký tên, phần còn lại do phía Lý chính đi làm thủ tục, nếu nhanh thì vài ngày thông tin hộ tịch sẽ được cập nhật.
Cũng may, nguyên chủ vốn dĩ là từ phía Hầu phủ chuyển quan hệ hộ tịch về, nay vừa mới chuyển vào thôn Dương Sa, vẫn chưa nhập hộ khẩu vào nhà Triệu Trường Sơn, vì vậy nhiều thủ tục cũng thuận tiện hơn nhiều.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Triệu Trường Sơn nháy mắt với Lưu thị, vợ chồng nhiều năm, ánh mắt đó có ý gì Lưu thị hiểu ngay.
Nhân lúc Triệu Bạch Châu và Lý chính đang nói chuyện, Lưu thị kéo Xuân Miên sang một bên, mặt dày cười tươi như hoa: “Minh Sương à, chiếc trâm trên đầu con thật đẹp.”
Lưu thị vừa nói vừa đưa tay ra nhổ, đối với việc này Xuân Miên không ngăn cản.
Thay vì để đối phương ngày ngày nhớ nhung, chi bằng sớm để bà ta lấy đi, cũng coi như trả xong chút ơn sinh dưỡng của Lưu thị.
Sau khi lấy được trâm, Lưu thị vẫn chưa rời đi, cười cười nói tiếp: “Thất thúc của con thích con, đó là phúc phận của con. Nhưng qua đó làm con gái thất thúc cũng đừng quên nhà mình, cái ngày tháng không có anh chị em giúp đỡ là không dễ sống đâu, sau này hãy nhớ lấy cái tốt của các anh em con, đến lúc gả chồng, cái lưng của con cũng cứng cáp hơn đúng không.”
Những lời này, trước khi nguyên chủ bị đưa vào nhà hương thân làm thiếp, Lưu thị cũng từng nói với cô.
Dù nguyên chủ đau lòng khôn xiết, nhưng vẫn tin lời đó.
Lúc bị chính thất hành hạ, nguyên chủ cũng từng cầu cứu gia đình.
Kết quả, đừng nói là đứng ra đòi công bằng cho nguyên chủ, ngay cả một người đến an ủi cũng không có.
Cả nhà có thể nói là lạnh lùng đến mức đáng sợ.
Nay Xuân Miên đi một con đường khác, Lưu thị lại dùng những lời tương tự để răn đe mình, chẳng qua là nghĩ rằng, Xuân Miên dù có quá kế sang nhà Triệu Bạch Châu, có được lợi lộc gì cũng có thể nghĩ đến bên Triệu Trường Sơn này.
Họ nghĩ hay thật đấy, lúc nguyên chủ muốn hiếu kính họ thì họ không trân trọng, nay nguyên chủ không cần họ nữa, họ còn dám mặt dày tiến tới?
Chiều hư họ rồi.
“Cha.” Xuân Miên ngay cả một câu đáp lại cũng lười dành cho Lưu thị, chỉ gọi vọng từ xa một câu.
Hiện tại vẫn chưa chính thức hành lễ, rốt cuộc không tiện gọi thẳng là cha, nhưng Xuân Miên cố ý gọi như vậy để khẳng định vị thế.
Triệu Bạch Châu vừa nói chuyện xong với Lý chính, nghe thấy Xuân Miên gọi mình, vội vàng đi tới. Nhìn thoáng qua Lưu thị đang đảo mắt liên hồi, sắc mặt không mấy tốt đẹp, Triệu Bạch Châu đại khái có thể hiểu được, Lưu thị sau khi cho quá kế con gái vẫn còn những toan tính khác, đang răn đe Xuân Miên đây mà.
Triệu Bạch Châu nhìn thấu nhưng không nói toạc ra, gật đầu với Lưu thị: “Tôi đưa Minh Sương về đây.”
Lưu thị thấy Xuân Miên không đáp lời, Triệu Bạch Châu cũng chỉ khách sáo với mình, sắc mặt càng thêm khó coi.
“Không phải nuôi bên cạnh đúng là nuôi không thân, vẫn là Thu Ngâm của tôi tốt hơn.” Lưu thị lẩm bẩm trong lòng, miệng vô tình thốt ra.
Nhưng bà ta nói nhỏ, người khác không nghe thấy, còn Xuân Miên với ngũ quan cực nhạy bén thì nghe không sót một chữ.
Nghe thấy rồi nhưng cũng không thấy buồn bã đau lòng.
Nguyên chủ đã chết tâm rồi, với một Xuân Miên vốn chẳng liên quan gì thì càng không thể có cảm xúc dao động.
Nhưng Trương Thu Ngâm mà Lưu thị hằng mong nhớ kia, cho đến trước khi nguyên chủ chết, cũng chưa từng đặt chân lại thôn Dương Sa lần nào. Người ta về Thị lang phủ làm thiên kim tiểu thư của mình rồi, còn rảnh đâu mà nhớ đến cha mẹ nuôi bán mặt cho đất?
Sau khi chuyện trước mắt đã giải quyết xong, Xuân Miên cũng có tâm trí để suy nghĩ về một số chi tiết.
Ví dụ như Dư Thanh Vi, người có được cơ duyên trọng sinh một đời.
Chuyện trọng sinh này Xuân Miên tự nhiên là biết, Liên bang Tinh Tế còn từng nghiên cứu máy thời gian quay ngược thời không, tiếc là mãi không thành công mà thôi.
Thế mà không ngờ ở vị diện nhỏ này lại thực sự gặp phải chuyện như vậy.
Dư Thanh Vi là có ký ức một đời để mưu tính cho mình, nhưng Trương Thu Ngâm chủ động tìm về Thị lang phủ rốt cuộc là lai lịch thế nào?
Trương Thu Ngâm làm sao biết mình không phải con ruột, còn biết mình là con nhà ai?
Tất cả đều là bí ẩn.
Nhưng những thứ không nằm trong tâm nguyện của nguyên chủ, Xuân Miên cùng lắm chỉ có chút hứng thú, chứ không lãng phí thời gian của mình để quá mức quan tâm.
Chỉ cần họ không chủ động đến chọc giận mình, thì nước sông không phạm nước giếng.
Nhưng một khi họ ra tay...
Cúi đầu nhìn đôi bàn tay nhỏ nhắn thon thả mềm mại của mình, Xuân Miên cảm thấy một mình chấp mười đứa, vấn đề không lớn.
Triệu Bạch Châu đi phía trước không hề biết rằng, đứa con gái mới quá kế về của mình trong lòng lại có những suy nghĩ bạo lực đáng sợ như vậy.
Lúc này trong lòng ông đang nghĩ là làm sao để kiếm được nhiều tiền hơn một cách nhanh nhất.
Sau này ông không chỉ phải nuôi sống bản thân và vợ, mà còn phải nuôi thêm một đứa con gái nữa.
Mặc dù gánh nặng cuộc sống nặng nề hơn, nhưng Triệu Bạch Châu lại không hề hối hận.
“Trong nhà chỗ ở chật hẹp, con mấy ngày này tạm thời chịu thiệt thòi một chút, ở cùng một chỗ với mẹ con. Qua một thời gian nữa ta tìm người cơi nới thêm một gian phòng ở phía tây, lúc đó con sẽ có căn phòng nhỏ của riêng mình.” Triệu Bạch Châu sợ làm Xuân Miên chịu thiệt, về đến sân nhà mình liền ôn tồn mở lời.
Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh: Vả Mặt Mẫu Thân Não Tình Yêu
[Luyện Khí]
Ổn ạ