Vẫn còn nấp sau cửa sổ, Xuân Miên thấy công an đến là biết chuyện này đã êm xuôi.
Sợ mình bị ai đó tinh mắt phát hiện, Xuân Miên kiểm tra lại khu vực cửa sổ sau, không thấy để lại dấu vết gì của mình mới lặng lẽ mang theo chuỗi dây đậu cô ve rời đi.
Xuân Miên âm thầm về nhà, Vương Tiểu Thúy vẫn chưa về, Chu Ngọc Dung vẫn đang khâu đế giày, con bé thậm chí không biết Xuân Miên không đi theo Vương Tiểu Thúy chia thịt lợn mà là ra ngoài làm một việc đại sự.
Xuân Miên về nhà ném chuỗi dây đậu vào lò lửa, nhìn nó cháy thành tro mới lặng lẽ ra khỏi cửa đi tìm Vương Tiểu Thúy.
Lúc Xuân Miên đến nơi, Vương Tiểu Thúy đang chia thịt.
Tuy người thôn Tiền Trại không quá đông nhưng ai nấy đều kén chọn, nên việc chia thịt diễn ra khá chậm.
Lúc này vừa đến lượt Vương Tiểu Thúy, bà tuy là người thật thà, miệng lưỡi không lanh lợi nhưng đến lúc chọn thịt thế này cũng chỉ trỏ đủ kiểu, nhất quyết không chịu lấy những miếng thịt không ngon.
Xuân Miên đã ăn chay một thời gian nên Vương Tiểu Thúy chọn miếng nào cô cũng không can thiệp.
“Ơ, Ngọc Thư đến rồi, lại đây, con bưng lấy, mẹ còn phải giúp thím Hai con cắt thịt nữa.” Vương Tiểu Thúy thấy Xuân Miên đến cũng không nói gì nhiều, đưa chậu thịt cho Xuân Miên rồi quay sang tìm Chu Ngọc Đình.
Thím Hai sớm đã chẳng thấy bóng dáng đâu.
Khu thanh niên tri thức có động tĩnh lớn như vậy, thím Hai mà ngồi yên xếp hàng mới là lạ!
Chu Ngọc Đình thực ra cũng muốn đi, nhưng nhà chỉ có hai người đến, nếu đi hết thì ai chọn thịt lợn đây?
Thím Hai lúc đi còn không yên tâm, đặc biệt dặn dò Vương Tiểu Thúy một tiếng.
Bác gái cả cũng đã chia xong thịt, không yên tâm nên qua cùng Vương Tiểu Thúy giúp Chu Ngọc Đình chọn thịt.
Nhà Xuân Miên vì ở cạnh nhà thím Hai nên hai nhà đi lại thân thiết hơn các anh em khác, nhưng nhìn chung tình cảm anh em trong nhà vẫn rất tốt, nhà ai có việc gì cũng giúp đỡ lẫn nhau.
Bác gái cả là một bà cụ tính tình trầm ổn, nhưng không phải kiểu nhu nhược như Vương Tiểu Thúy.
Thím Tư tính tình điềm đạm, có chút hơi hướng trí thức, tổ tiên nhà thím đúng là có người đi học, nhưng đến đời ông nội thì chẳng còn mấy ai biết chữ.
Đến đời thím Tư, có không ít người vẫn thích đọc sách.
Tiếc là không gặp thời.
Nhưng tính tình điềm đạm này đã hình thành, thím Tư sức khỏe không tốt nên sau khi sinh hai con trai thì không sinh thêm nữa.
Nhà bác cả chỉ có một chị gái lớn, đã lấy chồng hai năm trước, nhà chú Tư không có con gái nên bình thường chỉ có Xuân Miên và Chu Ngọc Đình nhà bác Hai chơi với nhau.
Bác Hai còn một cô con gái út, là một đứa bé lanh lợi, tuổi tác tương đương với Chu Ngọc Dung nên bình thường hay chơi với Chu Ngọc Dung.
Nhưng cô bé đó hơi hướng nội, không thích ra ngoài nên Xuân Miên ở cạnh nhà mà cũng không thường xuyên gặp.
Thím Tư không chịu được gió nên chia thịt xong, chào hỏi các chị em dâu một tiếng rồi về trước, không ở lại giúp Chu Ngọc Đình chọn thịt.
Mọi người cũng hiểu cho sức khỏe của thím nên không ai trách móc gì.
“Có phải em về nhà lười biếng không đấy?” Chu Ngọc Đình thấy Xuân Miên mãi mới đến, không nhịn được nghiêm mặt hỏi một câu.
Hỏi xong chính cô ấy lại bật cười, tiếp lời: “Ái chà, chẳng biết bên kia có chuyện gì náo nhiệt mà kinh động đến cả công an, muốn đi xem quá đi mất.”
Tiếc là cô ấy mà đi thì nhà chẳng còn ai.
Việc chia thịt lợn quan trọng thế này, nhà không để lại ai thì cũng không hay cho lắm.
Em gái Chu Ngọc Tuyết không thích ra ngoài, em trai Chu Ngọc Phái còn nhỏ, việc quan trọng thế này không thể giao cho chúng được.
Chu Ngọc Đình buồn rầu nghĩ, tâm trí thực ra đã bay đến khu thanh niên tri thức từ lâu rồi.
Xuân Miên biết đôi chút nhưng ngoài mặt vẫn giả vờ không biết gì, lắc đầu nói: “Ai mà biết được, chắc là chuyện lớn lắm, kinh động đến cả công an mà.”
“Chắc là vậy rồi, tiếc là chị không phản ứng nhanh bằng mẹ chị, chậc, chậm mất một bước.” Thế là chậu thịt rơi vào tay cô ấy, Chu Ngọc Đình tiếc nuối cảm thán một tiếng.
Rất nhanh đã đến lượt Chu Ngọc Đình chia thịt, Vương Tiểu Thúy và bác gái cả cùng giúp chỉ điểm chọn thịt, Chu Ngọc Đình chỉ là công cụ bưng chậu.
Chia xong, Chu Ngọc Đình còn chẳng kịp chào Xuân Miên, xách chậu chạy biến về nhà, Xuân Miên còn chưa về đến nhà thì cô ấy đã đặt chậu xuống, chạy vội đến khu thanh niên tri thức, rõ ràng là qua đó hóng hớt.
Cũng phục cô ấy thật, mùa đông mặc bao nhiêu lớp áo mà vẫn chạy thoăn thoắt như vậy.
Vương Tiểu Thúy ở bên cạnh nhìn mà phát thèm: “Con với Ngọc Dung mà nhanh nhẹn được một nửa Ngọc Đình thì mẹ cũng chẳng phải lo lắng thế này.”
Bản thân Vương Tiểu Thúy vì tính tình nhu nhược, không biết ăn nói nên đã chịu không ít thiệt thòi, vì vậy bà thực ra không muốn con gái giống mình.
Chỉ là thực tế lại khiến bà thất vọng.
Nghĩ cũng phải, cả nhà toàn những hũ nút, làm sao mà ảnh hưởng và nuôi dạy được một cô gái lanh lợi cơ chứ?
Nghĩ đến đây, lại nghĩ đến thời gian qua chẳng có ai đến nhà dạm hỏi Xuân Miên, chân mày Vương Tiểu Thúy lại nhíu chặt hơn.
Chuyện lần trước dù đã đính chính nhưng vẫn gây ảnh hưởng cực lớn đến danh tiếng của Xuân Miên.
Cuối năm bao nhiêu bà mối bận rộn giúp mai mối mà chẳng có ai thèm bước chân vào nhà họ Chu.
“Chậc...” Vương Tiểu Thúy thở dài một tiếng thườn thượt, tâm trạng vui vẻ vì chia thịt lợn bỗng chốc giảm sút hẳn.
“Mỗi người một tính cách, cũng không thể nói ai tốt ai không tốt, mẹ cũng đừng lo lắng quá, mỗi người có phúc phần riêng, chuyện sau này ai mà biết được.” Xuân Miên không muốn Vương Tiểu Thúy lo lắng, suy nghĩ một chút vẫn khuyên nhủ vài câu.
“Đợi con chịu thiệt rồi mới biết, tính cách như chúng ta... thôi, không nói nữa, về nhà dọn dẹp thịt đi, mai Ngọc Dương về, nhà mình ăn một bữa thịt...” Nói đến đây, Vương Tiểu Thúy bỗng khựng lại, nhìn Xuân Miên, mặt lại thoáng vẻ bất lực nói tiếp: “Chẳng biết con nghĩ gì nữa, lại không ăn thịt, đồ ngon thế này.”
Tuy nói trong nhà có một người không ăn thịt thì tiết kiệm được không ít đồ.
Nhưng đó là con mình, Vương Tiểu Thúy cũng xót chứ.
Chỉ là Xuân Miên kiên trì nên Vương Tiểu Thúy cũng chẳng còn cách nào.
“Ăn no là được, quản nó là thịt hay rau làm gì ạ.” Xuân Miên cười xòa cho qua chuyện.
Về nhà phải dọn dẹp thịt trước, Tiền Trại ở đây rất lạnh, ngoài trời chính là cái tủ đông tốt nhất, để một đêm là thịt đông cứng ngắc.
Tất nhiên, việc để ngoài trời cũng phải chọn chỗ cho khéo, phải phòng chuột, chồn và những kẻ tắt mắt trong thôn, tóm lại là phải cực kỳ cẩn thận.
Nếu không muốn đông lạnh thì có thể chọn cách muối.
Nhưng cuối năm chia được có bấy nhiêu thịt, Tết còn phải gói sủi cảo, chuẩn bị mâm cỗ tươm tất, cơ bản là không cần muối.
Vương Tiểu Thúy bình thường tuy tiết kiệm nhưng không phải hạng bủn xỉn.
Vì vậy bà suy nghĩ một chút cũng không muối, chỉ ở trong bếp gần cửa sau dựng một cái sào, treo thịt lên.
Bếp tối đến tắt lửa nhiệt độ rất thấp, chỗ gần cửa sau hoàn toàn có thể đạt đến nhiệt độ ngoài trời, đông lạnh thịt không thành vấn đề.
Đề xuất Cổ Đại: Phò Mã Ở Rể Đòi Nạp Thiếp, Sau Khi Ta Hưu Phu Hắn Hối Hận Đến Phát Điên
[Luyện Khí]
Ổn ạ