Vốn dĩ Xuân Miên đã chuẩn bị thúc giục dị năng để cho Triệu Hương Mai một bài học.
Giữa hai người họ là mối thù máu của cả gia đình người ủy thác, Xuân Miên sao có thể dễ dàng tha cho cô ta được?
Nhưng hiện tại, cô nàng trọng sinh này còn mang đến cho cô một chút bất ngờ.
Đối phương ngoài việc trọng sinh ra, dường như còn có thứ khác nữa.
Mà điểm này, trong cốt truyện Môn Chi Linh cung cấp lại chẳng hề nhắc tới.
Xuân Miên đối với việc này đã chẳng còn thấy lạ lẫm gì nữa, dù sao Môn Chi Linh làm việc không đáng tin cậy cũng chẳng phải chỉ một hai lần.
Bàn tay vốn định thúc giục dị năng đã thu lại, Xuân Miên định dùng tinh thần lực đánh gục luồng tinh thần lực kia trước đã.
Kết quả, ngay lúc Xuân Miên định ra tay, Chu Ngọc Đình thốt lên một tiếng: “A, thỏ kìa!”
Chu Ngọc Đình vừa thấy thỏ, chỉ kịp chào Xuân Miên một tiếng đã lao vút đi đuổi theo.
Tuyết vừa mới rơi cách đây không lâu, hiện tại trên mặt đất vẫn còn tuyết chưa tan nên không dễ chạy cho lắm, dù vậy Chu Ngọc Đình vẫn chạy cực nhanh.
Mặc dù nói đồ đạc trên núi hiện tại đều là của công, nhưng mấy thứ nhỏ nhặt này mọi người lén lút ăn mất cũng chẳng ai nói gì nhiều.
Đương nhiên cũng sẽ có những kẻ ghen ăn tức ở, âm thầm đi tố cáo này nọ.
Nhưng thông thường trong cùng một làng thì không đến mức đó.
Sở dĩ Chu Ngọc Đình dám đuổi theo là vì Chu nhị bá từng đặt bẫy trên núi hai lần, đương nhiên là lén lút lên núi làm, Chu nhị bá còn chẳng nói với ai khác, chỉ vì Chu Ngọc Đình và người ủy thác quan hệ tốt nên mới lén kể cho cô nghe.
Chu Ngọc Đình lúc này chính là đang lùa con thỏ về phía chỗ đặt bẫy.
Xuân Miên lúc này bị lẻ loi một mình, giống hệt như trong ký ức.
Bước tiếp theo là phải đi về phía bên kia, rồi lên một sườn dốc nhỏ, bị người ta đẩy xuống.
Bàn tay vốn đang rục rịch của Xuân Miên lại lặng lẽ hạ xuống, đi nhanh theo hướng của Chu Ngọc Đình, vừa đi vừa gọi lớn: “Ngọc Đình, cậu đợi tớ với!”
Đi được nửa đường, cô bắt gặp hai hàng dấu chân, dấu chân đều to ngang nhau, người ủy thác không phân biệt được nên đã tìm theo một hàng dấu chân trong số đó.
Mà hàng dấu chân này, hiện tại xem ra chắc chắn là do Triệu Hương Mai cố ý để lại để đánh lạc hướng người ủy thác.
Người ủy thác không phân biệt được, nhưng Xuân Miên lại có thể ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trong không khí.
Một hàng mang theo mùi hương nhàn nhạt trên người Chu Ngọc Đình, hàng kia thì không, là mùi hương của một người lạ.
Ít nhất là người ủy thác chưa từng tiếp xúc với đối phương trong thời gian ngắn gần đây.
Trong lòng Xuân Miên đã hiểu rõ, rồi đi theo hướng hàng dấu chân lạ kia.
Địa thế càng đi càng cao, tai Xuân Miên rất thính, đã có thể nghe thấy tiếng bước chân nhẹ nhàng phía sau.
Xuân Miên càng đi càng xa, đi mãi đến chỗ sườn núi nhỏ kia, nhìn quanh một chút, đúng là cái chỗ người ủy thác bị ngã gãy chân.
Nhìn cái nơi quen thuộc này, Xuân Miên thản nhiên nhếch môi, rồi cúi người xuống nhặt quả thông ở đó.
Xuân Miên vừa mới cúi người xuống đã cảm nhận được tiếng bước chân hơi dồn dập nhưng lại cố kìm nén cho nhẹ nhàng ở phía sau.
Giây tiếp theo, một đôi bàn tay tội lỗi đột ngột lao về phía lưng Xuân Miên.
Giây tiếp theo, một tiếng hét thảm thiết vang vọng khắp thung lũng, có một người trực tiếp lăn từ sườn dốc xuống, tiếng hét thảm thiết theo đà lăn của người đó vang suốt dọc đường, cho đến cuối cùng là một tiếng ‘bộp’ nặng nề.
Sau đó, cả vùng núi im phăng phắc.
Xuân Miên nhìn người phụ nữ mặc áo bông hoa đỏ, tết hai bím tóc dài đang nằm sấp ở đó không biết sống chết ra sao, chỉ có thể nhìn thấy một cái lưng to dày vì lớp áo, Xuân Miên khẽ cười khẩy.
Rồi quay người nhặt hai cành cây khô, xóa sạch đống dấu chân để lại trên tuyết ở khu vực này, kiểm tra lại một lượt thấy không để lại bất cứ thứ gì thuộc về mình, lúc này mới quay người đi tìm Chu Ngọc Đình.
Ở thế giới này tuy không thể kết ấn để dịch chuyển tức thời, nhưng Xuân Miên đã dùng tốc độ cực nhanh để đến chỗ Chu Ngọc Đình.
“Con thỏ nhỏ này chạy nhanh thật đấy, lại còn khôn nữa, không lùa được vào bẫy, thôi bỏ đi, nhặt cỏ tiếp thôi.” Chu Ngọc Đình lúc này đang chống chân thở hồng hộc.
Thấy Xuân Miên tới, cô ấy lớn tiếng phàn nàn, sau đó kéo Xuân Miên tiếp tục đi nhặt quả thông.
Hai người nhặt được một hồi lâu, vì có sự dẫn dắt của Xuân Miên nên hai người đã đi vòng qua nửa ngọn núi, xuống núi từ phía bên kia.
Lúc xuống núi, đúng lúc gặp mấy chị em khác trong làng.
“Ngọc Thư, Ngọc Đình, hai cậu cũng đi nhặt quả thông à.” Một cô bạn thấy họ liền mỉm cười chào hỏi một tiếng.
“Đúng vậy.” Chu Ngọc Đình hào phóng đáp một tiếng, rồi vỗ mạnh vào vai cô bạn kia một cái: “Cậu chẳng phải đã xem mắt xong rồi sao, sao không ở nhà chuẩn bị gả đi, còn chạy ra ngoài làm gì, cẩn thận gió bấc thổi nẻ mặt đấy, đến ngày cưới mà vác hai cái má đỏ hây hẩy thì chẳng đẹp đâu.”
Cô bạn suýt chút nữa bị cú vỗ của Chu Ngọc Đình tiễn bay màu, nhe răng trợn mắt, quay người vỗ lại một cái, nhưng ra tay không nặng, trách móc: “Lại để cậu chê cười rồi, hừ.”
Một cô bạn khác đứng bên cạnh nghe lời hai người nói liền che miệng cười: “Thổi nẻ mặt cũng chẳng sao, lại còn đỡ tốn tiền mua phấn hồng, đến lúc đó chỉ cần bôi tí phấn thơm là có thể ra khỏi cửa rồi.”
“Cậu, các cậu, hừ, không thèm để ý đến các cậu nữa.” Cô gái bị trêu chọc hừ hừ hai tiếng, nhưng không hề nổi giận đùng đùng mà bỏ chạy ngay, chỉ thẹn thùng đi ở đó, trên mặt đầy nụ cười hạnh phúc.
Xuân Miên đứng một bên mím môi cười theo, mấy người vừa nói vừa cười đi xuống núi, trên đường còn gặp mấy anh em trong làng.
Phía Tiền Trại này hầu như đều mang họ Chu, tuy không cùng một chi nhưng nếu truy ngược lên vài trăm năm thì ước chừng là cùng một tổ tiên, nên quan hệ mọi người đều khá thân thiết.
Gặp mấy anh em, mọi người cũng hào phóng đi cùng nhau, trêu chọc lẫn nhau.
Suốt dọc đường nói cười rôm rả vào đến làng, sau đó mới giải tán, ai về nhà nấy.
Xuân Miên và Chu Ngọc Đình mỗi người đeo một gùi quả thông, nhà Chu nhị bá và nhà Xuân Miên ở ngay sát vách nhau, bức tường của hai nhà là dùng chung.
Chu Ngọc Đình vào nhà trước, cổng nhà hiện tại cũng rất đơn giản, một cái hàng rào gỗ chắn lại coi như là cổng.
Chu Ngọc Đình vừa kéo cổng vào nhà vừa oang oang gọi: “Chiều tớ sang tìm cậu nhé.”
“Ừ.” Xuân Miên khẽ đáp một tiếng, cũng thuận tay kéo cổng hàng rào gỗ nhà mình ra.
Vào nhà rồi vào gian nhà phụ phía đông, đổ quả thông vào đống cỏ mềm bên cạnh, rồi treo gùi lên tường.
Làm xong tất cả, Xuân Miên mới phủi sạch bụi bặm trên người rồi vào nhà chính.
Tiền Trại nằm ở phương bắc, hiện tại đang là tháng mười một lạnh giá.
Mặc dù nói trong nhà nông, ngoại trừ cái giường sưởi được đốt nóng hôi hổi ra thì những chỗ khác cũng chẳng ấm áp gì cho cam.
Nhưng so với ngoài trời băng thiên tuyết địa thì nhiệt độ vẫn khá ổn.
Xuân Miên vừa vào phòng, tay đã bị nhét vào một chiếc cốc sắt tráng men đầy nước nóng.
“Chị, trên núi có dễ đi không ạ? Tuyết đợt trước vẫn chưa tan, chị vội vàng lên núi làm gì thế không biết.” Cô em út Chu Ngọc Dung vừa đưa cốc vừa lẩm bẩm cằn nhằn.
Vương Tiểu Thúy đã nấu cơm xong, chỉ chờ Xuân Miên về là mấy mẹ con có thể ăn rồi.
Cậu em út Chu Ngọc Dương đang học nội trú ở huyện, mỗi tuần mới về một lần, Chu phụ và anh cả chị dâu đều ở huyện, hai đứa con của Chu Ngọc Hải thì đứa lớn hôm qua cùng bà nội bị ngã, đã được đưa lên bệnh viện huyện cả rồi, hiện tại chỉ còn lại đứa nhỏ ba tuổi.
Đề xuất Cổ Đại: Mẫu Thân Là Ánh Trăng Sáng Của Đế Vương, Ta Bị Lăng Nhục Khiến Ngài Phát Điên
[Luyện Khí]
Ổn ạ