Một đêm yên tĩnh trôi qua.
Sáng sớm hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên vừa ló rạng, nhóm Xuân Miên đã thu dọn xong xuôi và xuất phát.
Vừa bước ra khỏi quán trọ, họ đã nhận ra một sự trùng hợp ngẫu nhiên.
Đệ tử của Thiên Hữu Tông, Nam Sơn Môn và vài tông môn khác cũng chọn giờ này để khởi hành.
Những người còn nán lại quán trọ, hoặc là tán tu, hoặc là đệ tử Hợp Hoan Tông cùng với... "đối tác" của họ từ đêm qua.
Giữa các đệ tử tông môn quen biết thì chào hỏi nhau vài câu, không quen thì cũng chỉ lướt qua nhau trong im lặng.
Nhờ vậy, nhóm của Xuân Miên lọt thỏm giữa đám đông mà không hề gây chú ý.
Lộ trình của mọi người đều giống nhau, nên đoạn đường này coi như là đi cùng một hướng.
Tuy nhiên, tu sĩ vốn mang sẵn sự kiêu hãnh trong xương tủy, ai nấy chỉ lo dẫn dắt môn phái của mình, chẳng ai đứng ra đề nghị: "Hay là để ai đó dẫn đầu đi."
Bởi làm vậy, một là đánh mất quyền chủ động của tông môn, hai là người được đề cử cũng chưa chắc đã muốn gánh thêm trách nhiệm.
Trong đám đông này, xét về tu vi trên mặt nổi thì Ngọc Lạn là người cao nhất.
Và thực tế có lẽ cũng đúng như vậy. Quy Thời hiện tại vẫn kém hắn một tiểu cảnh giới.
Ngọc Lạn vốn là kẻ lạnh lùng, tuyệt đối không có chuyện hắn tốt bụng đứng ra dẫn đường cho thiên hạ.
Quy Thời đoán rằng, lần này hắn dẫn người vào Cửu Sinh Nhai chắc chắn là vì một mục đích đặc biệt nào đó, mà mục tiêu cuối cùng không ngoài ai khác chính là Già Nhược.
Ngoài chuyện đó ra, suốt ba mươi mấy năm qua, chưa thấy hắn bận tâm đến bất cứ điều gì khác.
Lối vào Cửu Sinh Nhai vô cùng "kích thích".
Đó là một vách núi dựng đứng, ai muốn vào thì cứ việc nhảy xuống.
Tất nhiên, sau khi nhảy xuống, dưới tác động của đủ loại lực lượng, bạn sẽ rơi xuống đâu thì hoàn toàn dựa vào vận may.
Cửu Sinh Nhai là một địa điểm đặc biệt chứ không phải bí cảnh, nên không giới hạn thời gian đóng mở, có thể ra vào tùy ý, vô cùng thuận tiện.
Nhóm của Ngọc Lạn nhảy xuống đầu tiên, theo sau là Thiên Hữu Tông và các đại tông môn khác.
Quy Thời không vội, ba người họ giả vờ làm tán tu nên lững thững đi cuối cùng.
Đợi đến khi những người phía trước đã nhảy hết, Quy Thời mới quay sang hỏi Xuân Miên: "Con chắc chắn là có mang theo kèn Suona rồi chứ?"
Xuân Miên bất lực gật đầu. Từ sáng sớm lúc gặp mặt, Quy Thời đã hỏi đi hỏi lại câu này không biết bao nhiêu lần.
Nghĩ lại chắc ông bị âm công của Ngọc Lạn ám ảnh nặng nề lắm, nên giờ biết đối phương sợ cái gì là hận không thể lúc nào cũng giắt nó bên người cho yên tâm.
Sau khi xác nhận xong, ông mới chậm rãi triệu hồi pháp khí hình con rùa lúc trước.
Thấy Xuân Miên và Diêu Lạc nhìn mình với vẻ tò mò, Quy Thời nhanh chân chiếm lấy vị trí trung tâm rồi giải thích: "Mấy cái tên tu sĩ kia cứ thích làm màu, theo đuổi vẻ tiên phong đạo cốt nên toàn nhảy xuống rồi mới cuống cuồng triệu hồi pháp khí. Chẳng qua trên Cửu Sinh Nhai sương mù dày đặc, chẳng ai thấy ai nên bọn họ mới không sợ mất mặt. Sau lưng chúng ta có ai đâu mà phải diễn?"
Xuân Miên thấy ông nói cũng có lý, cô tặc lưỡi leo lên phần đầu của pháp khí.
Diêu Lạc suốt chặng đường không dám ho he nửa lời, ngoan ngoãn bám chặt lấy phần đuôi rùa.
Ba người vững vàng bay xuống, đáp đất một cách êm ái, nhưng ngay sau đó...
Họ phải đối mặt với một vòng tròn những đôi mắt xanh lè, rực sáng trong bóng tối.
Xuân Miên nghe rõ mồn một tiếng Quy Thời chửi thề một câu.
Có thể khiến một Quy Thời vốn luôn tự xưng là "tiểu tiên nam văn minh" phải thốt ra lời thô tục, rõ ràng là đám mắt xanh kia chẳng hề thân thiện chút nào.
Diêu Lạc thút thít: "Sư... sư thúc, người sẽ không bỏ rơi bọn con chứ?"
Xuân Miên không nói gì, cô đã sớm triệu hồi thanh kiếm cũ nát của mình, ánh mắt sắc lạnh quét qua vòng vây xung quanh.
Xuyên qua lớp sương mù dày đặc, có thể lờ mờ thấy được thân hình đồ sộ của chúng.
Cửu Sinh Bạch Lang.
Một loại sinh vật đặc hữu chỉ tồn tại dưới đáy Cửu Sinh Nhai, yêu thú cấp sáu, sức tấn công cực mạnh, hung dữ và đặc biệt là luôn đi theo bầy!
Loại sói này hiếm khi hành động đơn độc, thường thì bốn năm con đã là ít, đa phần là bảy tám con hoặc cả chục con cùng lúc.
Nhưng đó chưa phải là điều đáng sợ nhất.
Đáng sợ là kích thước của chúng to đến phát khiếp!
Cân nặng trung bình của mỗi con phải tầm 450kg. Đúng là nặng ngàn cân theo nghĩa đen!
Hiện tại, vây quanh nhóm Xuân Miên là bảy con sói, con nào con nấy đều trừng mắt hung tợn, nhe ra hàm răng nhọn hoắt.
Cửu Sinh Bạch Lang toàn thân trắng muốt như tuyết, chỉ có một chỏm lông xám ngay đỉnh đầu, nhưng so với thân hình khổng lồ của chúng thì chỏm lông đó chẳng đáng là bao.
Vừa tiếp đất đã gặp ngay bảy con yêu thú cấp sáu, khởi đầu kiểu "địa ngục" này đúng là quá bất ngờ.
Yêu thú cấp sáu tương đương với tu vi Kim Đan kỳ của tu sĩ.
Mặc dù họ có một đại lão Nguyên Anh là Quy Thời gánh team, nhưng một "cao thủ" dắt theo hai "gà mờ", Quy Thời chắc cũng muốn nói là gánh không nổi.
Đối phương có tận bảy con "kim cương" thế kia, đội hình này đánh sao lại?
Tuy nhiên, chưa đánh đã hàng không phải là phong cách của những kẻ bạo lực ở Kiếm Hồi Sơn.
Vì vậy, Quy Thời chửi thì chửi, nhưng bản mệnh kiếm đã sẵn sàng trên tay!
Thanh kiếm bong bóng màu hồng nhạt "nhức mắt" kia lại xuất hiện, tỏa sáng rực rỡ.
Trong lớp sương mù trắng xóa, màu hồng này chẳng khác nào tia laser, nhìn vô cùng kích thích thị giác.
Thanh kiếm của Xuân Miên chỉ là hàng dùng tạm nên không có hào quang, của Diêu Lạc cũng vậy, dù sao "gà mờ" Trúc Cơ chưa xứng có bản mệnh kiếm.
"Hai đứa bay đánh kiểu du kích đi, mấy cái thân pháp ta dạy trước đây còn nhớ không? Hôm nay đến lúc thực chiến rồi đấy." Quy Thời vừa điều khiển kiếm vừa nhắc nhở.
Diêu Lạc dù nhát nhưng cũng đã có kinh nghiệm rèn luyện, còn Xuân Miên là lính mới hoàn toàn, chưa từng trải qua trận chiến nào thế này!
Nghe Quy Thời nói, Xuân Miên im lặng một cách kỳ quái, rồi lẩm bẩm: "Sư phụ, người nói xem, con với tụi nó có tính là họ hàng không?"
"Đừng có đùa, đánh cho hẳn hoi vào, thua là thành mồi cho tụi nó đấy." Quy Thời bị chọc cười, nghiêm mặt mắng một câu rồi không thèm để ý đến họ nữa.
Xuân Miên chỉ đùa một chút để giảm bớt căng thẳng, thấy Quy Thời đã nghiêm túc, cô lập tức tập trung tinh thần, chuẩn bị "trở mặt thành thù" với đám họ hàng xa này!
Diêu Lạc tuy run nhưng cầm kiếm rất chắc, từng luồng kiếm khí vung ra cũng vô cùng bá đạo.
Đúng là kiểu người thì nhát nhưng kiếm thì lại mang dáng dấp của đại lão tương lai.
Ba chọi bảy, trong đó có hai "gà mờ", áp lực đè nặng lên vai Quy Thời.
Tuy nhiên, họ không còn đường lui, nếu không tiêu diệt được bảy con Cửu Sinh Bạch Lang này thì đừng hòng đi đâu được!
Lần trước Xuân Miên giết yêu thú cấp ba là nhờ địa hình và sự khéo léo.
Lần này, đối mặt với bảy con sói cùng lúc là một thử thách cực đại.
Mặc dù Quy Thời đã thu hút phần lớn sự chú ý của bầy sói, nhưng yêu thú cấp sáu đã rất thông minh. Chúng nhận ra không dễ gì hạ được Quy Thời nên lập tức chuyển mục tiêu sang Xuân Miên và Diêu Lạc.
"Quả hồng mềm thì dễ nắn", bầy sói cũng hiểu đạo lý này.
Quả nhiên, chỉ sau vài nhịp thở, phần lớn bầy sói đã chuyển hướng, tập trung tấn công về phía hai người yếu nhất.
"Chú ý né tránh!" Quy Thời quát lớn, thanh bản mệnh kiếm màu hồng bắt đầu múa lượn điên cuồng!
Đề xuất Cổ Đại: Sau Khi Ruồng Bỏ Thái Tử Chốn Kinh Kỳ, Nữ Tử Hàn Môn Chỉ Muốn Dốc Lòng Cầu Tài
[Luyện Khí]
Ổn ạ