Yến Cảnh Tiêu ngã thẳng đơ từ trên chiến mã xuống đất, gây ra một trận hoảng loạn và xôn xao khắp xung quanh.
Ngay lúc hai quân đang giao chiến ác liệt nhất, chủ tướng lại ngã xuống, điều này khiến mọi người vạn lần không ngờ tới!
Đến cả Yến Cảnh Tiêu cũng không ngờ đôi mắt đang nhìn chằm chằm hắn trong bóng tối kia lại nắm bắt thời cơ tốt đến vậy, chỉ trong một khoảnh khắc sơ hở, mũi tên của đối phương đã bay tới.
Hơn nữa còn là một tiễn lấy mạng hắn!
Hắn thậm chí vẫn còn giữ nguyên tư thế dùng thương chặn ngang đòn tấn công của Hô Diên Ngưng, khi ngã xuống đất, đôi mắt trợn trừng, biểu cảm đầy vẻ không tin nổi, hay có thể nói là không thể tưởng tượng được.
“Tướng quân!!!”
“Đại tướng quân!”
...
Phía Nam triều vang lên từng trận kinh hô, sau đó trận hình rối loạn, quân tâm cũng theo đó mà tan rã.
“Các dũng sĩ, xông lên! Chủ tướng đối phương đã ngã, thừa lúc hắn bệnh, lấy mạng hắn luôn!” Tiên Vu Thanh thấy thời cơ đã đến, vội vàng vung tay hô lớn một tiếng.
Hô Diên Ngưng với chất giọng cao vút bẩm sinh lặp lại lời của Tiên Vu Thanh, sau đó đôi đao vung lên giữa không trung sáng loáng!
Quân tâm đối phương tan rã, phía thảo nguyên thì quân tâm ổn định, sĩ khí cũng tăng vọt.
Nếu nói trước đó hai bên vẫn còn là thế trận ngang tài ngang sức, thì sau khi Yến Cảnh Tiêu ngã xuống, tình thế đã nghiêng hẳn về một phía thảo nguyên.
Một canh giờ sau, trận chiến kết thúc, Tiên Vu Thanh bắt sống sáu phó tướng đối phương cùng vài tướng lĩnh khác, vô số binh sĩ đối phương đầu hàng, còn cổng thành đã bị tấn công suốt nửa tháng qua tự nhiên cũng mở ra.
Cổng thành mở toang, các chiến sĩ thảo nguyên hò reo tiến vào thành.
Còn thi thể của Yến Cảnh Tiêu dĩ nhiên cũng bị mang theo.
Sau khi mũi tên cắm giữa ngực được rút ra, Yến Cảnh Tiêu bị Tiên Vu Thanh dùng thương đâm xuyên qua áo, treo lên diễu hành một vòng quanh thành.
Thực ra trong thành đã không còn bá tánh, ai chạy được đã chạy từ sớm, ai không chạy được thì cũng cam chịu số phận, chờ “đăng xuất”.
Trong chiến loạn, bá tánh thực ra là những người vô tội nhất, nhưng cũng bất lực nhất.
Chỉ là Nam triều đã mục nát, thuế suất cao đến mức khiến người ta kinh ngạc.
Vì vậy, việc bị lật đổ là chuyện sớm muộn, chỉ xem người cuối cùng ra tay thành công là ai mà thôi.
Tin tức Yến Cảnh Tiêu tử trận nhanh chóng truyền đến kinh thành Nam triều, người trong phủ tướng quân dĩ nhiên là không muốn tin vào tất cả chuyện này.
Hoán Sa hiện giờ vẫn chưa chính thức bước qua cửa, mặc dù nàng ta và Yến Cảnh Tiêu khi ở trong thôn đã tổ chức hôn lễ, nhưng lúc đó Yến Cảnh Tiêu vẫn đang trong tình trạng mất trí nhớ, đến cái tên cũng không có, hai người ngoài nghi thức ra thì ngay cả hôn thư cũng không có.
Không báo cáo với quan phủ, ai mà thừa nhận chứ?
Nay nghe tin Yến Cảnh Tiêu tử trận, Hoán Sa chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng. Vốn tưởng mình sắp được bay lên cành cao làm phượng hoàng, nhưng giờ thì sao?
Hoán Sa bị kích động, trực tiếp ngất xỉu.
Đến khi tỉnh lại mới phát hiện mình đã mang thai!
Trần Phù Nguyệt vốn đã ngứa mắt với Hoán Sa, lúc này thấy nàng ta mang thai liền khăng khăng khẳng định Hoán Sa ngoại tình.
Dù sao đối phương cũng chưa qua cửa, lúc này cắn chết nàng ta thì có gì sai chứ?
Có lẽ vì đã trải qua một lần Yến Cảnh Tiêu “tử trận”, cộng thêm việc Yến Cảnh Tiêu mang về một Hoán Sa, nên lòng Trần Phù Nguyệt không còn đau buồn đến thế, thứ nàng ta nghĩ lúc này đều là lợi ích của bản thân và Yến Minh Lê.
Đối với Hoán Sa, nàng ta vô cùng chán ghét, dĩ nhiên phải nhân cơ hội này mà dẫm thêm một nhát!
Yến lão phu nhân cũng không thích Hoán Sa, cảm thấy một thôn nữ như vậy không xứng với con trai mình, nếu không phải trước khi đi Yến Cảnh Tiêu dặn dò bà chăm sóc người, bà mới chẳng thèm quản.
Nay Yến Cảnh Tiêu không về được nữa, Yến lão phu nhân một mặt nghĩ xem làm sao lợi dụng việc Yến Cảnh Tiêu tử trận thêm lần nữa để vào cung đòi quyền lợi, mặt khác thuận tay xử lý luôn Hoán Sa.
Dù sao cũng chưa danh chính ngôn thuận qua cửa, ngay cả thiếp thất cũng không tính là, giữ lại cũng vô dụng, sợ để lại kinh thành quá phiền phức, Yến lão phu nhân trực tiếp cho người đánh thuốc mê nàng ta, rồi sai người ném đến một ngôi làng cách đó mấy chục dặm.
Hoán Sa tỉnh lại, thấy mình đang ở nơi hoang dã, thân không một đồng xu dính túi, nàng ta lại không biết đường về kinh thành, càng không biết mình đang ở đâu.
Có thể nói là gọi trời không thấu, gọi đất chẳng hay!
Ý định ban đầu của Hoán Sa là tạm thời ở lại nơi này, sinh đứa bé ra rồi tính tiếp.
Trong mắt Hoán Sa, vận khí của Yến Cảnh Tiêu tốt như vậy, lần trước bị thương nặng thế còn sống lại được, lần tử trận này biết đâu cũng là giả.
Nàng ta phải sinh đứa con này của tướng quân ra!
Hoán Sa vừa mới ổn định chỗ ở, quân thảo nguyên đã đánh tới!
Thừa dịp Yến Cảnh Tiêu tử trận, sĩ khí Nam triều đại suy, Tiên Vu Thanh thừa thắng xông lên, đánh thẳng vào hoàng thành.
Vốn dĩ hai đời hoàng đế gần đây của Nam triều đều hôn quân vô năng, lại ham mê hưởng lạc, nên mấy thành biên quan đã sớm bị cắt nhượng không ít.
Vì vậy địa bàn Nam triều hiện giờ không tính là quá lớn, Tiên Vu Thanh đánh một mạch xuống, gần như chẳng tốn chút sức lực nào.
Nhiều bá tánh đã chịu đựng quá đủ rồi, họ thậm chí còn đang cầu nguyện hãy có một vị cứu tinh nào đó đến diệt Nam triều đi cũng được, thuế cao như vậy, biết bao nhiêu người đã bị ép đến mức nhà tan cửa nát, còn rất nhiều người phải sống lưu vong.
Những người còn sống sót đến nay, nhiều người đã tê liệt, nhiều người trong lòng vẫn còn nhen nhóm hy vọng!
Khi quân thảo nguyên đánh tới, nhiều bá tánh đã tại chỗ khởi nghĩa, xử đẹp đám vệ binh giữ thành, sau đó mở toang cổng thành, chào đón thế lực mới đến.
Trong mắt những bá tánh ngày càng tê liệt, chỉ cần diệt được Nam triều, ai lên thay cũng được!
Tiên Vu Thanh đánh từ thành biên quan một mạch đến kinh thành, thậm chí chỉ mất có một tháng.
Cuối tháng sáu, Tiên Vu Thanh đã dẫn quân đánh vào kinh thành Nam triều.
Lão hoàng đế trong lúc kinh hãi và giận dữ, một hơi thở không lên kịp rồi chết ngay trên bụng mỹ nhân!
Ừm, cái này thì đúng là bất ngờ thật!
Nhiều triều thần Nam triều đầu hàng để tỏ lòng thành, dĩ nhiên phần lớn là để giữ mạng.
Trong tay Tiên Vu Thanh có một bản danh sách do Xuân Miên đưa cho, là một bảng xếp hạng kẻ ác, những kẻ đứng đầu chắc chắn là loại không thể tha thứ, trực tiếp xử tử luôn.
Tiên Vu Thanh cũng chẳng quan tâm mấy chuyện này, dù sao thanh toán đám tham quan này là một việc tốt, còn có thể giúp mình lập uy trong lòng bá tánh Nam triều.
Mấy kẻ đứng đầu bảng ác nhân, Tiên Vu Thanh trực tiếp giao cho Hô Diên Ngưng, bảo nàng dẫn đi đến trung tâm kinh thành chặt đầu tại chỗ, coi như là một lời giải thích cho bá tánh.
Còn tiền bạc trong phủ đối phương ấy hả, Tiên Vu Thanh bày tỏ: Thảo nguyên nhà ta nghèo lắm, cần tiền lắm, nên thôi khỏi chia chác gì nhé.
Tiên Vu Thanh mở đường phía trước, Hô Diên Dã cũng theo sát phía sau.
Xuân Miên cùng tiến vào kinh thành với Tiên Vu Thanh.
Quan viên trong bảng ác nhân thì dễ xử lý, nhưng đối với việc xử trí quyến thuộc nữ giới trong phủ tướng quân, Tiên Vu Thanh có chút đau đầu.
“Nói họ vô tội thì cũng khó, dù sao cũng là người nhà của Yến Cảnh Tiêu, vốn dĩ đứng ở thế đối lập với chúng ta, nhưng nếu cứ thế mà xử lý họ luôn, hai quân khai chiến lại đi giết hại phụ nữ trẻ em thì lại làm mất danh tiếng dũng sĩ thảo nguyên của ta.” Tiên Vu Thanh nghĩ hai ngày vẫn chưa biết nên xử trí thế nào, thấy Hô Diên Dã sắp đến nơi, hắn đành phải cầu cứu Xuân Miên.
Về việc này, Xuân Miên khẽ mỉm cười nói: “Nên nhớ, tôi cũng từng là quyến thuộc nữ giới của phủ tướng quân, có thù lớn với họ đấy, nếu thực sự để tôi quyết định thì cứ lôi ra chém hết đi.”
Tiên Vu Thanh: ...!
Ô hô, quên mất!
Đề xuất Hiện Đại: Xuyên Thành Vạn Nhân Hiềm Thập Niên 80, Tôi Dựa Vào Huyền Học Mà Khuynh Đảo Thiên Hạ
[Luyện Khí]
Ổn ạ