Nghĩ đến việc một ngày nào đó mình có thể kiếm tiền từ những nơi như Nam triều và Bắc Đường, bộ lạc của mình sẽ trở nên mạnh mẽ hơn, Hô Diên Dã cảm thấy nhịp thở của mình dồn dập hẳn lên.
Lúc này, Hô Diên Dã đối với thân phận thần sứ của Xuân Miên đã tin tưởng quá nửa.
Phần còn lại...
Tự nhiên là mong Xuân Miên có thể đưa phương pháp trồng trọt này ra cho thảo nguyên bọn họ, để ông ta làm lớn mạnh thảo nguyên!
“Trước đó là ta có nhiều đắc tội, xin thần sứ đừng trách.” Sau khi nghĩ thông suốt, Hô Diên Dã hạ thấp tư thế của mình, chủ động bước xuống khỏi vương tọa rồi hành lễ với Xuân Miên.
Xuân Miên thản nhiên đáp lễ, giọng nói ôn hòa: “Ngài là người mà thần nhìn trúng, tự nhiên cũng là người tôi sẽ dốc hết sức phò tá, không cần đa lễ.”
Thấy Xuân Miên không có ý trách tội, Hô Diên Dã mới coi như yên tâm.
Lại là một hồi khách sáo, Xuân Miên đã trở thành khách quý của Thảo Nguyên Vương.
“Tôi tuy là thần sứ, nhưng cũng chỉ là nghe theo chỉ thị của thần, song vẫn giữ lại sở thích của riêng mình, cho nên...” Đợi đến khi Xuân Miên đã uống được trà nóng đặc hữu của thảo nguyên, cuối cùng cũng bắt đầu bàn đến điều kiện.
Lúc này, Hô Diên Dã đối với Xuân Miên đã vô cùng tin tưởng, nghe cô nói vậy, đại khái đoán được Xuân Miên chắc là có điều mong cầu.
Nhưng chỉ cần cô có thể khiến thảo nguyên bọn họ trở nên mạnh mẽ hơn, Hô Diên Dã cũng không ngại Xuân Miên tham lam một chút.
Tham lam là tốt, tham lam nghĩa là có mong cầu, bọn họ cũng có điểm có thể lợi dụng.
Nếu không mong cầu gì, thì bọn họ mới cần phải đau đầu đấy.
Hô Diên Dã đã nghĩ thông suốt liền gật đầu, cố gắng nói giọng dịu dàng nhất có thể: “Thần sứ có yêu cầu gì, xin cứ nói cho ta nghe.”
Nhìn hán tử cao hơn hai mét trước mặt bóp giọng nói chuyện với mình, Xuân Miên quỷ dị im lặng một chút.
Nghĩ đến dọc đường đi, đám thị vệ đối với Xuân Miên cũng nói chuyện như vậy, cô luôn cảm thấy bọn họ kỳ kỳ quái quái sao đó.
“Thần nói cho tôi biết, tôi và Yến Cảnh Tiêu có thù một mũi tên, cho nên nếu có một ngày tái ngộ trên chiến trường, mạng của hắn, hãy để tôi tự tay lấy.” Xuân Miên cố gắng phớt lờ những điểm kỳ quái kia, chậm rãi mở lời.
“Yến Cảnh Tiêu?” Nghe Xuân Miên nhắc đến người này, Hô Diên Dã bỗng đứng bật dậy, giọng nói cũng cao vút lên!
Kinh thán một tiếng xong, Hô Diên Dã đập bàn, nộ hống: “Hắn không phải đã tử trận rồi sao?”
Nói xong, ông ta bỗng quay đầu nhìn Thuần Vu Hàn Phong đang làm phông nền nãy giờ.
Thuần Vu Hàn Phong: ???
Trong chuyện này sao lại có phần của tôi nữa vậy? Tôi là phái chủ hòa mà, Đại vương!!!
Hô Diên Dã nhìn ông ta xong mới phản ứng lại, lúc trước ra chiến trường là em trai mình và Tả đại thần Tiên Vu Thanh.
“Truyền Tiên Vu Thanh!” Nghĩ thông suốt xong, Hô Diên Dã mặt sắt đen lại, lớn tiếng phân phó.
Thị vệ canh giữ bên ngoài vội tiếp chỉ của Vương, đi truyền Tả đại thần.
“Sống phải thấy người, chết phải thấy xác, Đại vương chắc hẳn hiểu ý nghĩa của câu nói này. Trận chiến trước đó, chiến trường không hề thảm khốc đến mức không tìm thấy người.” Xuân Miên không phải cố ý đi ly gián quan hệ giữa quân vương và đại thần thảo nguyên, chỉ là nói sự thật.
Nghe Xuân Miên giải thích xong, sắc mặt Hô Diên Dã lại khó coi thêm vài phần.
Đợi đến khi Tiên Vu Thanh tới, thứ ông ta nhìn thấy chính là sắc mặt khó coi đến cực điểm của Hô Diên Dã.
Vấn đề là, thị vệ truyền chỉ cũng không biết đã xảy ra chuyện gì, chỉ biết Thuần Vu Hàn Phong mang về từ Nam triều một cô nương.
Tiên Vu Thanh còn tưởng rằng trong chuyện này không có việc gì liên quan đến mình.
Chẳng lẽ, Đại vương không muốn cô nương này, định cho mình?
Cái này, không ổn lắm đâu? Làm gì có con rể tặng cô nương cho nhạc phụ chứ.
Đúng vậy, Tiên Vu Thanh cũng là một trong những nhạc phụ của Hô Diên Dã.
Những đại thần quan trọng bên cạnh Hô Diên Dã, không phải là chí thân thì cũng là nhạc phụ của ông ta...
Nhìn giống như quan hệ dây mơ rễ má, kiểu xưởng gia đình nhỏ vậy. Nhưng thực tế, người ta thật sự không dựa vào quan hệ họ hàng để lên chức, mà là dựa vào năng lực của mình.
Đều là dũng sĩ thảo nguyên, ai cũng không phục ai kiểu đó.
Tiên Vu Thanh vừa vào đã thấy sắc mặt Hô Diên Dã không tốt lắm, ông ta trong lòng hoảng hốt, lão thực hành lễ xong cũng không dám nói chuyện, vừa không ngừng tự phản tỉnh xem gần đây mình đã làm gì, vừa chờ đợi Hô Diên Dã huấn thị.
“Chuyện Yến Cảnh Tiêu có khả năng chưa tử trận, ông có biết không?” Hô Diên Dã lạnh mặt hồi lâu, lúc này mới trầm giọng hỏi.
Một câu nói giống như một tiếng sét nổ vang trong lòng Tiên Vu Thanh.
“Chuyện này không thể nào!” Phản ứng đầu tiên của Tiên Vu Thanh là phản bác theo bản năng.
Sau khi phản bác, nhận được ánh mắt lạnh như sói tuyết của Hô Diên Dã, ông ta lại theo bản năng bình tĩnh lại. Rồi suy nghĩ một chút, đúng là ông ta không nhìn thấy thi thể của Yến Cảnh Tiêu, cho nên thật sự chưa chết?
Chẳng lẽ, còn rơi xuống vực thẳm, có kỳ ngộ gì sao?
Không đúng nha, trận chiến biên quan trước đó của bọn họ chỉ có một con sông, khá sâu và khá dài, không có vực thẳm mà?
Chẳng lẽ ngã xuống sông, nước sông đó chảy rất xiết, thế mà cũng không chết?
Nghĩ đến đây, Tiên Vu Thanh bỗng phản ứng lại, Yến Cảnh Tiêu thân là chiến thần của Nam triều, sao có thể dễ dàng chết như vậy được?
Lúc đó bọn họ tưởng rằng đối phương chắc chắn là không sống nổi rồi, ngay cả tướng sĩ Nam triều cũng nghĩ như vậy nên mới báo tin tử trận.
Nhưng giờ nghe ý của Đại vương, là chưa chết?
Tiên Vu Thanh lúc này đã không còn chắc chắn như vậy nữa, suy nghĩ một chút rồi ướm lời hỏi: “Ý của Đại vương là, hắn còn sống?”
“Ông hỏi ta?” Hô Diên Dã bị thái độ này của Tiên Vu Thanh làm cho cười lạnh, ông ta có ra chiến trường đâu, đối phương thân là chủ tướng thế mà lại có mặt mũi đi hỏi ông ta.
Tiên Vu Thanh bị mắng một câu cũng nhận ra mình hỏi một câu ngu ngốc. Phản ứng lại xong, mặt mũi có chút không giữ được, may mà trong điện không có nhiều người, cộng thêm Tiên Vu Thanh lại là một hán tử thô kệch, không quá để tâm đến việc mình bị mất mặt.
“Là sai sót của thần hạ, thần hạ sẽ đi truy tra ngay.” Tiên Vu Thanh vừa nói vừa suy nghĩ trong lòng, nếu Yến Cảnh Tiêu thật sự ngã xuống con sông đó, thì cuối cùng sẽ trôi về đâu?
Sẽ được người cứu, hay là thuận dòng mà xuống? Thuận dòng mà xuống, e là phải sang đến lãnh thổ Đông Ngô rồi nhỉ?
“Sắp vào đông rồi, Tiên Vu đại nhân vẫn nên dồn sức vào những việc khác đi. Có người mạng lớn thoát được một lần, không có nghĩa là hắn có thể thoát được lần thứ hai. Dù sao cũng là người không chạy thoát được đâu, nếu thật sự còn sống, sớm muộn gì cũng sẽ quay lại chiến trường thôi.” Thấy Hô Diên Dã không nói gì, Xuân Miên cười khẽ, chậm rãi mở lời.
Tiên Vu Thanh vào đã bị chuyện Yến Cảnh Tiêu chưa chết làm cho choáng váng, nên không mấy chú ý đến Xuân Miên.
Người có thể nghị sự trong điện của Đại vương, tưởng chừng là nhân vật quan trọng, Tiên Vu Thanh là kẻ võ phu dũng sĩ thực thụ trên thảo nguyên, không thích suy nghĩ, cho nên đối với sự hiện diện của Xuân Miên, ông ta căn bản không nghĩ nhiều.
Lúc này nghe Xuân Miên gọi tên mình, nói chuyện của Yến Cảnh Tiêu, Tiên Vu Thanh không hề vặn hỏi gì mà chỉ nghiêng đầu nhìn Hô Diên Dã.
Người dù có khờ đến đâu, ở tuổi này rồi lại đi theo bên cạnh Hô Diên Dã bao nhiêu năm, cũng có trí khôn sinh tồn của riêng mình.
Khi gặp phải chuyện mình không hiểu, cứ nhìn Đại vương là đúng nhất!
Đề xuất Ngọt Sủng: Vấn Quân Hà Thời Quy
[Luyện Khí]
Ổn ạ