Trong mắt Xuân Miên, logic này của Nam baba chẳng có gì sai cả.
Nếu năm đó gia đình thực sự nghèo khó thì Nam baba cũng không đến mức như vậy.
Nhưng thực tế không phải như thế.
Hơn nữa, ai là người hưởng nhiều tài nguyên nhất trong nhà thì lúc này chẳng phải nên báo đáp nhiều nhất sao?
Nếu không thì anh đã hưởng bao nhiêu tài nguyên rồi, giờ lại vắt cổ chày ra nước, ai mà trong lòng thoải mái cho được?
Ai cũng chẳng ngốc, tình mẹ con, tình anh em bao nhiêu năm qua đã sớm bị sự thiên vị của bà nội Nam mài mòn hết rồi, giờ còn nói chuyện tình cảm gì nữa, chỉ là một chút trách nhiệm mà thôi.
Khổ nỗi bà nội Nam vẫn không nhìn thấu, cứ thích đến gây chuyện.
Đương nhiên, cũng có thể là nhìn thấu rồi nhưng lại giả vờ không rõ.
Dù sao thì vòi vĩnh được chút nào hay chút nấy.
Cũng chẳng trách lúc Xuân Miên mới hạ cánh, khi Nam baba và Nam mama cãi nhau, Nam mama từng nói nếu để mẹ ông đến thì thà thuê một hộ lý còn hơn.
Sự thật chính là, bà nội Nam đối với đứa cháu gái là nguyên chủ này chẳng có chút tình cảm nào. Thực sự mà đến thì nói không chừng là tiện thể đến ăn chực uống chực hưởng phúc thôi.
Người ta chỉ trông chờ vào đứa cháu trai bảo bối Tiểu Vũ thôi, cũng chẳng thèm quản Tiểu Vũ đã học cấp hai rồi mà vẫn còn như một đứa trẻ khổng lồ.
Nam mama bận rộn một hồi, nghe thấy bên này không có động tĩnh gì nữa mới lặng lẽ đi trở lại.
Nhìn Nam mama như vậy, Nam baba bất đắc dĩ cười nói: "Vốn dĩ mở loa ngoài là muốn bà nghe xong có thể vui vẻ một chút."
Dù sao thì những màn Nam baba chọc tức bà nội Nam hàng ngày cũng khá ổn, ít nhất nghe cũng thấy hả giận.
Bà nội Nam không ưa Nam mama, những năm trước đây không ít lần làm khó dễ Nam mama, chỉ là tay bà ta cũng không vươn dài được đến thế, chiêu trò dù nhiều nhưng Nam baba không phối hợp mà.
Dù vậy, vẫn phải chịu rất nhiều sự ô nhiễm tinh thần.
Trong lòng Nam mama có cục tức, Nam baba cũng hiểu, thỉnh thoảng thấy có hứng thú thì mắng một trận, muốn để Nam mama nghe thấy cũng chỉ là muốn để trong lòng bà thấy thoải mái hơn một chút thôi.
"Có gì mà vui chứ?" Nam mama bĩu môi, giọng điệu cũng lạnh đi không ít: "Tôi mà thực sự so đo với bà ta thì bao nhiêu năm qua đã sớm chọc cho bà ta thăng thiên rồi, chỉ là thấy không cần thiết, hạng người không liên quan mà thôi."
Nghe Nam mama nói vậy, Nam baba cười hì hì, cũng chẳng hề để tâm chút nào việc bà nói về bà nội Nam như thế.
Máu "tám chuyện" của Nam mama không biết sao lại không nhịn được nữa, ngồi xuống vị trí bên cạnh Xuân Miên, nhẹ giọng nói: "Con không biết đâu, bà nội con năm đó biết gây chuyện đến mức nào. Ví dụ như sau khi bố con và mẹ kết hôn, đưa mẹ về nhà, bà ta tìm mấy người phụ nữ đến, nhất quyết đòi bố con đi xem mắt, mấy chuyện kiểu đó còn chưa thèm nói tới đâu."
Nói đến đây, Nam mama đầy ẩn ý nhìn Nam baba một cái, Nam baba giả vờ xem điện thoại nhưng thực ra ánh mắt cứ liếc về phía này suốt.
Thấy Nam mama có ý định khui chuyện cũ, không khỏi khẽ ho một tiếng nói: "Bà nói với con mấy chuyện này làm gì?"
"Để nó biết lịch sử vĩ đại của bà nội nó, đỡ cho con bé lại tưởng mẹ không hiếu thảo với người già." Nam mama trực tiếp vặn lại, sau đó quay đầu lại tiếp tục: "Sau khi mẹ sinh con xong, bố con nói sau này chỉ có một đứa con này thôi, bà nội con không hài lòng vì con là con gái, thế mà lại trực tiếp tìm một người phụ nữ, nhốt bố con và người phụ nữ đó vào một phòng, muốn để họ sinh con trai."
Xuân Miên: ...!!!
Vãi chưởng, dưa lớn nha.
Đây là dưa mới, trước đây chưa từng nghe qua.
Xuân Miên lập tức phấn chấn hẳn lên, điện thoại cũng chẳng thèm lướt nữa.
Nam mama liếc Nam baba một cái, thấy ông chỉ lộ vẻ mặt ngượng ngùng chứ không có ý định ngăn cản, Nam mama liền yên tâm tiếp tục nói: "Bố con lúc đó bị bà nội con chuốc rượu, cả người đều mơ màng. Mẹ thì bị đuổi đi bế con ra ngoài không có ở bên cạnh. Theo như bố con tự khai báo thì tuy ông ấy uống hơi nhiều nhưng ý thức vẫn tỉnh táo, phát hiện tình hình không ổn liền trực tiếp nhảy ra khỏi cửa sổ căn phòng đó. Nhà bà nội con thì con cũng biết rồi đấy, tầng ba."
Nói đến đây, Nam mama cười khẽ một tiếng rồi tiếp tục: "Cũng may là bố con cao ráo chân dài, cộng thêm việc bám vào ống nước tụt xuống một đoạn, nếu không thì e là phải ngã ra chuyện gì rồi. Nhưng từ đó về sau, chúng ta có về lại cũng không bao giờ ngủ lại nhà bà nội con nữa. Theo lời bố con nói thì ông ấy sợ nửa đêm tỉnh dậy, bên cạnh là người hay ma cũng khó mà nói trước được."
Xuân Miên: ...!!!!
Ồ hố!
Cho nên nói, không hổ là bà nội Nam, người có thể dùng sức một mình kéo hết thù hận của cả nhà thì đều không phải hạng tầm thường.
Nam mama đang đà kể lể, lúc này cũng không dừng lại được: "Sau này bà ta sở dĩ không làm mấy chuyện đó nữa, một là vì bố con về đều lái xe, không uống rượu nữa, cũng không ở lại qua đêm, bà ta không có cơ hội. Hai là ước chừng vì bác cả con đã có con trai, bà ta cảm thấy bố con không có con trai cũng tốt, sau này mấy thứ này đều là của Nam Vũ Hiên hết."
Xuân Miên đã không biết mình nên thể hiện ra vẻ mặt thế nào nữa, quả dưa này vừa nhiều nước vừa ngọt, ăn thật đã đời.
Thấy vẻ mặt ngượng ngùng của Nam baba ngày càng đậm, Nam mama cũng không nói thêm nữa, chỉ vỗ vỗ vai Xuân Miên nói: "Có những người già là bậc tiền bối đáng được tôn trọng, có những người già chỉ là trách nhiệm mà chúng ta không cách nào rũ bỏ được thôi."
Sau khi Nam mama nói xong những lời sắc sảo đó liền đi bận việc khác, để lại Xuân Miên vẫn còn đang tại chỗ tiêu hóa quả dưa này.
Nhưng rất nhanh, Xuân Miên đã không còn quan tâm đến những chuyện này nữa mà xem sự náo nhiệt trên mạng.
Hôm qua có không ít người đến ké nhiệt độ, vì là công ty sắp xếp, hơn nữa phía Xuân Miên cũng không chịu thiệt nên cũng không cần để ý.
Nhưng những phương tiện truyền thông vô lương tâm dìm hàng thì vẫn có.
Đối với cách xử lý những chuyện như thế này, Xuân Miên về cơ bản đều là: chỉ cần đối phương không cần mặt mũi thì mình sẽ trực tiếp đối đầu gay gắt.
Ví dụ như sau khi tối qua mình lên hot search, lại có không ít tài khoản marketing nhảy ra đặt mình và Bắc Hàm lên bàn cân, họ muốn dẫn dắt dư luận, họ muốn tạo nhiệt độ.
Đối với việc này, Xuân Miên chỉ chia sẻ lại một bài có độ hot cao nhất, đơn giản hồi đáp mấy chữ.
Nam Viện V: KPI lại không đủ rồi à?
Một câu nói đơn giản thô bạo, độ hot tối qua vẫn chưa tan, khiến một đám đồng bọn hóng hớt cảm thấy sảng khoái tinh thần.
Dù sao thì người trong giới vì sinh tồn nên không tiện trực tiếp đối đầu gay gắt với những tài khoản marketing này.
Xuân Miên bày tỏ: Tôi cũng có lăn lộn trong giới đâu.
Hơn nữa các đồng nghiệp trong giới thời trang, phàm là có vấn đề gì đều là chính chủ đích thân ra trận xé xác đối phương, còn tích cực hơn cả fan nữa.
Cho nên, hiện tại đối đầu trực diện như vậy thì có vấn đề gì chứ?
【Tình Họa: Hãy gõ "Viện nhà tôi đỉnh của chóp" lên màn hình công cộng đi nào!!!】
【Viện Viên Nguyên Viên: Viện nhà tôi đỉnh của chóp, tôi nói đến mệt luôn rồi!】
……
Xuân Miên bên này còn chưa xem xong náo nhiệt thì trên WeChat đã nhận được tin nhắn của bà Lâm Đát.
【Bà Lâm Đát: Thiết kế mới có linh cảm chưa? Ra bản vẽ chưa?】
Xuân Miên: ...
Được rồi, đúng là phong cách của bà Lâm Đát.
Mặc dù là ngày nghỉ nhưng linh cảm của nhà thiết kế rất khó nói, nên Xuân Miên quyết định tự mình lên lầu tìm thử xem sao.
Nếu thực sự không được thì mình sẽ ra ngoài đi dạo một chút.
Xuân Miên đang nghĩ như vậy thì một tin nhắn khác của bà Lâm Đát lại tới.
【Bà Lâm Đát: Hậu duệ, ngày kia tôi phải sang nước C xem show, cô chuẩn bị một chút, đi cùng luôn.】
Xuân Miên: ...
Đây là sợ Xuân Miên ở nhà lười biếng đây mà.
……
Đề xuất Hiện Đại: Ta Làm Cẩm Lý Ở Trò Chơi Sinh Tồn
[Luyện Khí]
Ổn ạ