Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 215: Trò chơi mộng ảo 34

Còn về việc người nhà họ Thạch có đồng ý với việc chuyển hộ khẩu của Xuân Miên ra ngoài hay không?

Không quan trọng.

Cứ nhìn cái bộ mặt tham lam của bọn họ, nếu thật sự để Xuân Miên quay về, cô bé này e là không sống nổi đến năm sau.

Cho nên, hộ khẩu bắt buộc phải chuyển ra ngoài, để Xuân Miên sống độc lập, không còn bị gia đình này trói buộc bởi những thứ đó nữa.

Đương nhiên, hiện trạng hiện nay quyết định Xuân Miên không thể hoàn toàn cắt đứt quan hệ với gia đình này.

Người trong nước từ trong xương tủy vẫn coi trọng tình thân hoặc người thân, không dễ gì có thể cắt đứt những mối quan hệ huyết thống này.

Điểm này Xuân Miên sớm đã biết, nguyên chủ cũng biết.

Cho nên khi nói về tâm nguyện của mình, cô mới nói như vậy.

Nhà họ Thạch hiện giờ người già bị nhốt, người trẻ bị gãy chân, nếu thật sự để Xuân Miên hoàn toàn tách biệt với gia đình này, nói không chừng sau này gia đình này còn quậy phá nữa.

Đến lúc đó sẽ là những màn tranh cãi dây dưa không dứt.

Vì cuộc sống yên ổn của Xuân Miên, phía chính quyền đã bàn bạc với Xuân Miên, bắt đầu từ khi bố Thạch mẹ Thạch đủ sáu mươi tuổi, mỗi tháng Xuân Miên sẽ trích 20% tiền lương để phụng dưỡng bọn họ.

Bố Thạch mẹ Thạch hiện giờ mới ngoài năm mươi, cách sáu mươi vẫn còn mấy năm nữa.

Vừa nghe thấy cách giải quyết này, nhà họ Thạch lập tức nổ tung.

Hai người đàn ông nhà họ Thạch chỉ sa sầm mặt, mẹ Thạch đã nhảy dựng lên: “Không được, tôi không đồng ý, nó là do tôi đẻ ra, thì phải nuôi tôi, nuôi em trai nó, nếu không đẻ nó ra làm gì? Cái đồ con ranh vô dụng!”

“Vậy thì một xu cũng không có, các người tự chọn đi, tôi nể mặt các người, nể tình các người, nếu các người còn không biết xấu hổ mà quậy phá, thì cái gì cũng không có, tự mình muốn sống thế nào thì sống.” Người của chính quyền đến điều giải vừa nghe mẹ Thạch nói vậy, sắc mặt cũng trở nên cực kỳ khó coi.

Chủ yếu là vì bà cũng là phụ nữ, không nghe nổi những lời như vậy.

Bà cũng không hiểu nổi, mẹ Thạch cũng là phụ nữ, sao lại có thể nói con gái là vô dụng?

Bà ta không phải phụ nữ sao?

Còn về những người đàn ông nhà họ Thạch?

Dì đến điều giải bày tỏ, đó chính là hai cái dùi cui, suốt ngày nói phụ nữ vô dụng?

Hắn không phải từ trong bụng phụ nữ chui ra chắc?

Coi thường phụ nữ thì có giỏi đừng đến thế gian này dạo một vòng, đúng là chiều hư bọn họ rồi.

Nếu không phải sợ trực tiếp đoạn tuyệt quan hệ, sau này nhà họ Thạch lại đi khắp nơi khóc lóc kể lể sự đáng thương của bọn họ, vạn nhất dư luận bị lệch hướng sẽ ảnh hưởng đến danh tiếng của Xuân Miên, rồi ảnh hưởng đến cuộc sống bình thường của cô.

Dì điều giải bày tỏ, còn muốn cho các người tiền sao?

Cho các người cái rắm, có ăn không?

Thực ra phía chính quyền đã để lại một kẽ hở cho Xuân Miên lách luật, vì đối phương nói là 20% tiền lương, chứ không phải thu nhập.

Thu nhập và tiền lương, sự khác biệt là rất lớn.

Nếu Xuân Miên luôn không có công việc, không có tiền lương, thì số tiền này thực ra có thể không đưa.

Vì quy định là tiền lương, không phải thu nhập mà.

Xuân Miên đã thầm tính toán trong lòng, mình có thể luôn không tìm việc làm, không có tiền lương, rồi không đưa tiền, lại còn có thể đường đường chính chính tận hưởng thu nhập bình thường trong game của mình.

Nghĩ đến đây, cảm thấy tinh thần sảng khoái, tương lai đều trở nên tốt đẹp hơn.

“Nó là cháu gái của nhà họ Thạch chúng tôi, tiền nó kiếm được phải thuộc về nhà họ Thạch chúng tôi! Các người phân chia như vậy căn bản không hợp lý, sao chỉ đưa tiền phụng dưỡng cho bố mẹ nó? Ông bà nội nó không quản sao?” Ông nội Thạch vừa nhìn thấy mình không đứng ra thì chuyện này sẽ thành định cục, ông ta cũng hoảng rồi.

Trong lúc hoảng loạn, ông nội Thạch chủ động đứng ra, tự cho là mình rất có lý, cũng rất có khí phái mà nói ra.

Nhìn ông nội Thạch, dì điều giải cười mỉa mai: “Ôi chao, ông nội mù luật đến rồi à, phía đồn cảnh sát có miễn phí phổ biến kiến thức pháp luật cho ông không thế, bán cháu gái mình là phạm pháp đấy, lần này ông đã hiểu chưa?”

Dì điều giải trước đó cũng nghe nói rồi, đối với việc bán hai đứa cháu gái năm xưa, ông nội Thạch luôn nhấn mạnh: Nhà tôi bán là cháu gái nhà tôi, không liên quan đến nhà người khác, chẳng lẽ bán đồ nhà mình cũng phạm pháp sao?

Giờ đây, những phát ngôn đó của ông nội Thạch đã trở thành trò cười cho đồn cảnh sát.

Có mấy cậu cảnh sát trẻ tốt bụng nghe nói đã giúp ông nội Thạch phổ biến pháp luật một phen.

Tiếc là ông nội Thạch bịt tai lại bày tỏ: Tôi không nghe, tôi không nghe, tôi chính là đúng, tôi chính là trời của nhà họ Thạch, nhà họ Thạch phải nghe lời tôi.

Lúc này bị dì điều giải mỉa mai, mặt ông nội Thạch lập tức đen như nhọ nồi.

Sau khi mỉa mai xong, dì nghiêm sắc mặt nói: “Thạch Vận Đệ là một con người độc lập, thu nhập hợp pháp của cô ấy trong quy định của pháp luật chỉ thuộc về chính cô ấy, cô ấy có quyền chi phối.”

Nói đến đây, dì dừng lại một chút, cười như không cười nhìn ông nội Thạch đang mặt đen như mực, rồi mới tiếp tục: “Pháp luật quy định con cái có nghĩa vụ phụng dưỡng bố mẹ, đối với ông nội và bà nội, cũng chỉ trong trường hợp đặc biệt mới có nghĩa vụ phụng dưỡng.”

Sợ ông nội Thạch quấy rầy vô lý, dì chỉ hơi khựng lại một chút rồi nhanh chóng bổ sung: “Trong trường hợp con cái của người già đều không còn, đồng thời cháu gái cháu trai lại có năng lực, thì mới có thể cân nhắc, đề nghị đối phương phụng dưỡng ông bà nội, ông nội mù luật, nghe hiểu chưa?”

Ông nội Thạch: ...!

Lão già tức đến thở hồng hộc, nhưng lại chẳng làm gì được Xuân Miên và bọn họ.

Cô bé trước đây nhìn thấy ông ta là như chuột thấy mèo, giờ đây lại đứng đó không kiêu ngạo không siểm nịnh, thần sắc lạnh lùng, ánh mắt xa lạ, cứ như không quen biết bọn họ vậy.

Điều này khiến trong lòng ông nội Thạch rất hoảng, cảm giác không khống chế được lại ập đến.

Ông ta luôn cảm thấy, lần này Xuân Miên chuyển hộ khẩu ra ngoài, nói không chừng sau này trời cao biển rộng sẽ không quay lại nữa, mà bọn họ cũng không còn khống chế được đứa cháu gái này để nó cống hiến cho cái nhà này nữa rồi!

Thấy ông nội Thạch hoảng hốt, mẹ Thạch tức giận mắng chửi xối xả: “Nó là do tôi đẻ ra, tiền nó kiếm được cũng bắt buộc phải thuộc về tôi!”

“Cô bé đã dùng mạng để đổi lấy số tiền trong năm năm qua đưa hết cho các người rồi, làm người phải biết đủ, bà Thạch, chúng tôi hảo tâm điều giải, nếu các người còn muốn quậy phá tiếp, thì trực tiếp cắt đứt quan hệ, đường ai nấy đi, sau này coi như người lạ mà đối xử, 20% này cũng không có đâu.” Dì điều giải vừa nhìn thấy nhà họ Thạch cứ dây dưa mãi không thôi, sắc mặt cũng lạnh xuống.

Nếu không phải sợ sau này dư luận không tốt cho Xuân Miên, rồi ảnh hưởng đến cuộc sống của cô bé.

20%?

Thật sự là cái rắm cũng chẳng muốn cho bọn họ!

Hơn nữa bọn họ đặc biệt nói là 20% tiền lương, chỉ cần cô bé luôn không có công việc, thì sẽ không có tiền lương, là có thể không đưa tiền mà.

Chỉ là đám người này căn bản không nhìn ra được những mưu mẹo này của bọn họ.

Cũng phải thôi, với cái IQ này, cái mạch não này, hễ mà nhìn ra được những kẽ hở nhỏ này thì đã chẳng đến mức cả nhà mặt dày bắt một cô bé nuôi nấng như hiện giờ.

Dì điều giải giữ vẻ mặt hơi lạnh lùng, thực ra trong lòng đã đang điên cuồng cà khịa đủ kiểu rồi.

Chỉ là ngại thân phận nhân viên công tác nên rốt cuộc không tiện nói quá khó nghe, sẽ ảnh hưởng đến hình ảnh của bà và đơn vị.

Kiềm chế, kiềm chế!

Dì không ngừng tự nhủ trong lòng.

Còn Xuân Miên đối với bộ mặt và phản ứng của nhà họ Thạch căn bản chẳng để tâm chút nào, dù sao có trung gian điều giải mà, cô đang nghĩ sau khi mọi chuyện kết thúc, mình sẽ đổi chỗ ở khác.

Đề xuất Xuyên Không: Ta, Thần Bếp, Dắt Con Nổi Danh Khắp Võ Lâm
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Ổn ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện