Chu Tử Thiền lúc này đang mơ màng tỉnh dậy, cô cũng nghe thấy chuyện có học sinh chuyển trường.
“Đã khai giảng rồi mới chuyển tới, liệu có theo kịp tiến độ không nhỉ?” Đối với việc Xuân Miên chuyển trường vào lớp 12, Chu Tử Thiền thực ra đã không mấy tán thành, nhưng vì Xuân Miên là người tốt, lại còn học hành chăm chỉ nên Chu Tử Thiền không nói nhiều.
Nhưng lớp 12 đã khai giảng được một tháng rồi mới chuyển trường tới?
Bố mẹ nghĩ cái gì vậy?
Coi nhẹ việc học của con cái đến mức nào chứ, lúc lớp 12 mọi yếu tố bên ngoài đều có khả năng gây ra ảnh hưởng cực lớn tới bản thân học sinh, sao lại nghĩ tới việc chuyển trường lúc này?
Chu Tử Thiền lầm bầm lẩm bẩm vài câu, Xuân Miên lật một trang sách, khẽ nói: “Có lẽ tình hình gia đình thực sự đặc biệt.”
Đối với việc Phùng Ưu chuyển trường tới lúc này, Xuân Miên thực ra biết rõ là có chuyện gì.
Vì để ganh đua, vì không chịu thua.
Trước đây hai người đều học ở trường cấp ba số 6 thị trấn Vũ Thủy, Phùng Ưu vẫn luôn dựa vào cái miệng dẻo nhẹo biết nói chuyện của mình để lôi kéo một nhóm bạn nhỏ nhằm cô lập người ủy thác.
Cũng may người ủy thác lười để ý tới bọn họ, nên Phùng Ưu thực ra chỉ đang diễn kịch một mình thôi.
Lần này người ủy thác chuyển trường tới đây, Phùng Ưu đương nhiên không thể cứ thế mà bỏ qua.
Hơn nữa nghe nói còn là trường tư thục cực tốt ở Lũng Thành, Phùng Ưu lại càng muốn tới.
Chỉ là cô ta muốn tới thì gia đình cũng không thể cứ thế mà chiều theo tính khí của cô ta được.
Nghe nói gã cha tồi và tiểu tam sau đó lại sinh thêm một đứa con gái nữa, người ta cưng chiều đứa con gái út hơn, đó mới thực sự là công chúa nhỏ, đối với Phùng Ưu tuy yêu thương nhưng bát nước chắc chắn là không để bằng phẳng được.
Lần này cũng là do Phùng Ưu ở nhà quậy phá hồi lâu, thậm chí còn định làm hại em gái mình, gã cha tồi và tiểu tam lúc này mới bất đắc dĩ chuyển cô ta tới trường này.
Tất nhiên mua nhà ở khu học chính là chuyện không thể nào, họ cũng đâu có nhiều tiền.
Để Phùng Ưu tới Thừa Vân học đã là tốt lắm rồi, còn mua nhà khu học chính cho cô ta?
Đang mơ mộng hão huyền gì thế?
Vì vậy Phùng Ưu chỉ có thể ở nội trú.
Đây cũng là lý do cô ta tới cả buổi sáng mà vẫn chưa vào lớp, thời gian đều dùng để chạy đủ loại thủ tục và chuyện ký túc xá các kiểu.
Giờ cuối cùng cũng chạy xong rồi, có thể vào lớp nghe giảng.
Thầy Lưu nhanh chóng dẫn Phùng Ưu tới.
Lớp học vốn dĩ còn khá ồn ào, thấy thực sự có học sinh chuyển trường tới, mà còn là một nữ sinh nhỏ nhắn đáng yêu, đám nam sinh còn hò reo cười đùa.
Thầy Lưu cười híp mắt để mặc họ quậy một lát, lúc này mới vỗ tay ra hiệu mọi người im lặng trước.
Thầy Lưu tuy trông có vẻ hòa nhã, nhưng đó cũng chỉ là vẻ bề ngoài thôi, bản chất người ta cũng có thể rất “đáng sợ” đấy!
Vì vậy thầy vừa vỗ tay ra hiệu là đám nam sinh nghịch ngợm nhất trong lớp cũng không dám quậy quá đà.
Lớp học bỗng chốc yên tĩnh lại, thầy Lưu cười híp mắt giới thiệu một chút: “Lớp chúng ta lại có thêm một người bạn mới nữa, nào, bạn Phùng, hãy giới thiệu bản thân với mọi người đi.”
Cái từ “lại” này dùng cực kỳ tinh tế.
Ngoại hình và chiều cao của Phùng Ưu đều giống mẹ cô ta, cực kỳ nhỏ nhắn đáng yêu.
Nếu không phải vì xinh xắn thì năm xưa cũng không thể khiến gã cha tồi - kẻ chuyên ăn bám này mê muội đến mức quên cả việc ăn bám nữa.
“Chào mọi người, mình tên là Phùng Ưu, chữ Ưu trong ưu tú nhé, sau này mong mọi người giúp đỡ nhiều hơn.” Phùng Ưu vừa nói vừa tinh nghịch làm một cái động tác dễ thương.
Dáng vẻ tinh nghịch trông cũng khá là lấy lòng người khác.
Rất nhiều nam sinh trong lớp còn hùa theo một chút, nhưng cũng chỉ có vài người thôi, vì đa số vẫn là cá con và liếm cẩu của Việt Ninh Ca, ngay cả khi chính chủ không có mặt thì họ cũng không thể phản bội được.
Khác với nam sinh, các nữ sinh thì vẻ mặt thản nhiên, Chu Tử Thiền thậm chí còn nằm bò ra bàn, mặt hướng về phía Xuân Miên, dùng khẩu hình ra hiệu: Được rồi, lại thêm một đứa trà xanh nữa.
Xuân Miên đáp lại bằng một nụ cười đầy ẩn ý, Chu Tử Thiền thấy rất thú vị, còn chớp chớp mắt nhìn chằm chằm Xuân Miên một lúc.
Cô luôn cảm thấy nụ cười vừa rồi của Xuân Miên cực kỳ tinh tế, cô nhìn không hiểu.
Chỉ là Xuân Miên dường như cũng không có ý định nói thêm gì, Chu Tử Thiền nhìn một lúc thấy nhìn tiếp thì không hay lắm nên lại thu hồi ánh mắt.
Trong lớp tạm thời không còn chỗ trống nào khác, chỉ có chỗ bên cạnh Giả Thiếu Phi - kẻ luôn không đi học là còn chỗ.
Chuyện này thì khớp với tình hình trong ký ức của người ủy thác rồi.
“Nào, bạn Phùng Ưu, em cứ ngồi ở đó trước đi, sau này thầy sẽ xem xét điều chỉnh lại cho em.” Thầy Lưu cảm thấy Giả Thiếu Phi gần như không bao giờ tới, Phùng Ưu ngồi ở đó gần như tương đương với việc ngồi một mình.
Dù nói là ở hàng cuối cùng, đối với Phùng Ưu mà nói việc nhìn bảng đen các kiểu có lẽ không dễ dàng gì.
Nhưng thành tích của Phùng Ưu còn lâu mới tốt đến mức khiến thầy Lưu sẵn sàng vì cô ta mà làm phiền các bạn học khác.
Vì vậy nói là ngồi ở đó trước, nếu không có gì bất ngờ xảy ra, ước chừng cho tới khi tốt nghiệp cấp ba vị trí của Phùng Ưu cũng sẽ không thay đổi.
Trừ phi ở giữa có biến cố gì đó.
“Vâng thưa thầy Lưu.” Phùng Ưu ngoan ngoãn bày tỏ mình thế nào cũng được.
Chỗ ngồi bên cạnh chỉ là tạm thời không có người, đồ đạc đều có đủ, chứng tỏ mình vẫn có bạn cùng bàn chứ không phải vừa tới đã phải ngồi một mình trông rất đáng thương.
Vì vậy Phùng Ưu không có gì không hài lòng.
Chỉ là trước khi quay về chỗ ngồi của mình, cô ta liếc nhìn về phía Xuân Miên với một nụ cười đầy khiêu khích.
Nụ cười đó quá rõ ràng, mấy người xung quanh Xuân Miên chỉ cần ngẩng đầu lên là chú ý tới nụ cười này ngay.
Chu Tử Thiền vừa nhìn thấy nụ cười này, lại nghĩ tới nụ cười của Xuân Miên lúc nãy, luôn cảm thấy mình dường như vô tình đã nhìn thấu được điều gì đó.
“Quen à?” Đi hỏi Phùng Ưu là chuyện không thực tế, Chu Tử Thiền nghĩ ngợi rồi ghé sát tai nhỏ giọng hỏi Xuân Miên một câu.
Hai nam sinh phía trước lúc nãy cũng nhìn thấy rồi, tuy họ có lẽ không nhạy cảm với ánh mắt của con gái, nhưng đẳng cấp của Phùng Ưu thực sự quá thấp, họ nhìn không hiểu sự khiêu khích nhưng nhìn ra được mùi thuốc súng.
Vì vậy lúc này vừa nghe Chu Tử Thiền hỏi, họ cũng vểnh tai lên nghe.
“Ừm.” Xuân Miên chỉ thản nhiên đáp một tiếng, không có ý định giải thích nhiều.
Chỉ là Chu Tử Thiền cứ mím môi, ánh mắt đầy vẻ hóng hớt nhìn mình, có vẻ như nếu mình không nói thì cô ấy có thể cứ nhìn mãi như vậy.
Xuân Miên khá là bất lực thở dài một tiếng, dù sao buổi trưa cũng đã ăn của người ta một bữa ngon, đối với loại vấn đề không quan trọng mà lại sắp có đáp án ngay thế này, Xuân Miên cũng không có ý định giấu giếm mãi.
“Em gái cùng cha khác mẹ, kém nhau không mấy tháng, các cậu hiểu mà, thực ra tớ không nói thì lát nữa tan học các cậu cũng sẽ biết thôi.” Câu nói này của Xuân Miên đầy ẩn ý.
Nếu ngẫm kỹ thì thông tin trong này không hề ít đâu.
Hai nam sinh phía trước lúc này đã chấn động đến mức rơi cả bút.
Còn Chu Tử Thiền nghe xong thì sững người một lát, sau khi phản ứng lại cũng hiểu câu nói sau của Xuân Miên có ý nghĩa gì.
Phùng Ưu tan học chắc chắn sẽ tới gây chuyện.
Loại đẳng cấp thấp thế này Chu Tử Thiền chẳng thèm để vào mắt.
Hơn nữa cô không cho rằng hạng người như Phùng Ưu có thể chiếm được tiện nghi gì từ chỗ Xuân Miên?
Nhưng không muốn Xuân Miên thấy phiền phức, Chu Tử Thiền nghĩ ngợi rồi mới dùng giọng gió nói: “Cậu yên tâm, nếu tan học cô ta dám tới ‘giao hàng’, tớ sẽ giúp cậu ‘ký nhận’ luôn.”
Đề xuất Cổ Đại: Vì Một Tờ Giấy, Ta Lỡ Mất Kỳ Thi Đại Khoa Suốt Mười Hai Năm
[Luyện Khí]
Ổn ạ