Đi vòng vèo vài vòng, sau khi ra khỏi con phố đó, Xuân Miên mới giải trừ sự can thiệp vào camera của con phố, rồi lặng lẽ về nhà.
Xuân Miên cũng không sợ bỏ hai người đó ở đó sẽ xảy ra chuyện, giờ trời không lạnh, không thể chết cóng được, dù hai người mặc ít đồ.
Hơn nữa nếu Việt Ninh Ca lâu không về nhà, đám cá con khác đang nhìn chằm chằm cô chắc chắn sẽ phải quan tâm một phen.
Vả lại trước khi đi, Xuân Miên nhắm thẳng mông hai người mà quất thêm một trận ra trò, chắc hẳn sẽ sớm đau đến tỉnh lại thôi.
Còn việc họ sẽ làm gì sau đó?
Ai quan tâm chứ?
Dám ngứa tay can thiệp vào chuyện của mình nữa, Xuân Miên lại đến tẩn họ.
Lần nào cũng phải kéo theo Việt Ninh Ca, Xuân Miên không tin thời gian dài cô ta còn dám như vậy?
Xuân Miên cũng không sợ họ nghi ngờ, không có bằng chứng thì nghi ngờ kiểu gì?
Hơn nữa Việt Ninh Ca bình thường gây thù chuốc oán không ít, e là chính cô ta cũng không biết kẻ hại mình là ai đâu nhỉ?
Lúc Xuân Miên về nhà đọc sách thì Việt Ninh Ca và Giả Thiếu Phi mới lờ mờ tỉnh lại.
Tỉnh lại xong Việt Ninh Ca liền đen mặt.
Vì mặt đau, mông cũng đau.
Giả Thiếu Phi vẫn còn đang chửi bới om sòm, nhưng vì xót Việt Ninh Ca nên hắn nhanh chóng cưỡi xe đến bệnh viện.
Nhưng vết thương ở chỗ đó, Việt Ninh Ca làm sao có thể tình nguyện cùng Giả Thiếu Phi đi bệnh viện được.
Vì vậy cuối cùng cô đỏ hoe mắt bày tỏ mình muốn về nhà trước, nếu không sẽ không có cảm giác an toàn.
Giả Thiếu Phi không còn cách nào khác, đành phải đưa Việt Ninh Ca về nhà trước.
Lần trước Việt Ninh Ca bị đánh vì chỉ có Lâm Hạ biết, mà Lâm Hạ cũng khá kín miệng nên các bạn học trong lớp hoàn toàn không biết, đám cá con cũng chỉ biết Việt Ninh Ca thấy không khỏe.
Nhưng lần này thì khác rồi, Giả Thiếu Phi là một kẻ mồm loa mép giải, nhanh chóng đem chuyện này kể hết trong nhóm cá con, có lẽ vì thấy không sướng nên hắn lại kể luôn trong nhóm lớp.
Tất nhiên là nói một tràng đầy âm dương quái khí, ý tứ không ngoài việc đứa ranh con nào chán sống dám động vào anh Giả và nữ thần của hắn?
Nếu còn muốn giữ mạng thì sớm đến chỗ họ tự thú, hắn còn có thể để cho đối phương toàn thây.
Thế là chuyện Việt Ninh Ca bị đánh sáng sớm hôm sau cả trường đều biết.
Vấn đề là Giả Thiếu Phi cái đồ mồm rộng này không chỉ nói chuyện bị đánh, mà còn nói vết thương trên người họ cực kỳ thê thảm.
Bao gồm cả vết thương trên mặt Việt Ninh Ca và cả vết thương ở mông cũng đều tuôn ra hết sạch.
Dù có Phương Nhuận nhắc nhở sau đó, hắn đã thu hồi tin nhắn, nhưng vẫn có không ít người chụp màn hình lại, thế là cả trường đều biết Việt Ninh Ca bị thương ở mông.
Tại sao không nhắc đến mặt?
Vì mặt không kích thích bằng mông.
Việt Ninh Ca xem xong tin nhắn suýt chút nữa thì tức chết.
Vì vậy cô không nên đưa cái thằng ngốc Giả Thiếu Phi này vào ao cá mới đúng!!!!
Việt Ninh Ca xấu hổ muốn chết, đã xin nghỉ dài hạn nửa tháng để ở nhà dưỡng thương.
Giả Thiếu Phi hôm sau cũng không đến trường, nhưng truyền thuyết về hai người đã bay khắp trường rồi.
Phương Nhuận và Trì Nhượng để không cho học sinh chú ý nhiều đến phía Việt Ninh Ca, còn tung ra không ít “phốt” của những người khác.
Kết quả trang nhất vẫn là Việt Ninh Ca.
Chẳng còn cách nào khác, địa vị của Việt Ninh Ca trong trường quá cao, cũng quá hot, độ hot này những người khác không thay thế được.
Ngược lại những bạn học bị tung phốt cực kỳ bất bình về việc phốt của mình bị tung ra, đang âm thầm tìm kẻ tung phốt kia kìa.
Đối với những bạn học đó, bạn tung phốt quan hệ tình cảm hỗn loạn họ có thể chấp nhận, nhưng bạn tung phốt gian lận thi cử, đánh giáo viên thì quá đáng rồi chứ?
Trì Nhượng và đám kia chẳng thèm quan tâm, để chuyển hướng sự chú ý của học sinh có thể nói là đã tốn hết tâm tư.
Tiếc là hiệu quả không đáng kể.
Chu Tử Thiền khi thấy những tin nhắn này thì không có ý định cười trên nỗi đau của người khác, chỉ bĩu môi nói: “Sao không để cái thằng Giả Thiếu Phi tai họa này chết luôn đi nhỉ?”
Nói xong như sực nhớ ra điều gì, lại nhỏ giọng nói với Xuân Miên: “Mình nghe nói cái gã bác sĩ trường trước đây ấy, phán quyết đã có rồi, tử hình, thi hành vào cuối năm, còn chẳng có án treo luôn, nhà hắn đang định kháng cáo kìa, đúng là ngưu tầm ngưu mã tầm mã, cái thằng đó đã làm những gì nhà hắn không rõ sao? Cứ để hắn chết đi như thế để sám hối không tốt sao? Còn cứ phải bất phân thị phi mà giữ cái mạng chó của hắn, đúng là tởm lợm.”
Chuyện của Tô Diễn, Xuân Miên đã lâu không quan tâm đến.
Giờ nghe Chu Tử Thiền nhắc đến, còn có chút cảm giác bàng hoàng.
Nhà họ Tô rõ ràng biết Tô Diễn là hạng người gì mà vẫn muốn bảo vệ hắn?
Hừ!
Xuân Miên cảm thấy nhà họ Tô chính là bị tẩn quá ít.
Nghĩ đến đây, Xuân Miên cử động ngón tay, cảm thấy tối nay chắc lại ngủ không ngon rồi.
Đại hội thể thao hai ngày nhanh chóng kết thúc, đồng thời kết quả thi tháng cũng đã được dán lên bảng thông báo trước tòa nhà dạy học của trường.
Một dãy bảng thông báo từ khối 10 đến khối 12 đều bị đem ra “xử lý công khai”, chẳng ai thoát được.
Thành tích lần này của Xuân Miên tiến bộ không ít, từ hạng 22 lần trước đã vọt lên hạng 11 hiện tại.
Đây là một bước tiến nhảy vọt, Chu Tử Thiền xem xong đã kinh ngạc đến ngây người.
Lúc này họ được nghỉ trước nửa ngày để về nhà tận hưởng kỳ nghỉ Quốc khánh ngắn ngủi.
【Chu Tử Thiền: Bạn cùng bàn nhỏ ơi, đỉnh vãi chưởng!!! (Hình ảnh)】
Chu Tử Thiền đã ngồi trên xe về nhà, lúc này cũng chỉ có thể gửi hình ảnh cho Xuân Miên để bày tỏ sự kinh ngạc và tán thưởng của mình.
Chu Tử Thiền cũng tiến bộ, nhưng biên độ tiến bộ rất nhỏ, từ hạng 27 lần trước lên đến hạng 20 hiện tại.
Chu Tử Thiền cảm thấy mình tiến bộ đã nhiều lắm rồi, nhưng so với Xuân Miên thì cơ bản là không có cửa để so sánh.
Dù sao có thể vươn lên vị trí gần top 10 của lớp thì đã là cực kỳ lợi hại rồi!
Xuân Miên đơn giản trả lời tin nhắn của đối phương, rồi cất điện thoại, nhìn người đang đứng trước mặt mình.
Xuân Miên vừa mới đến lối vào cầu thang nhà mình, còn chưa kịp lên lầu đã thấy một người đứng ở lối vào, thấy mình đi tới còn nhấc cánh tay lên, ý tứ rất rõ ràng.
Là đến để chặn đường Xuân Miên.
“Có chuyện gì không?” Nhìn Trì Tranh với đôi mày u ám, chỉ lười biếng nhướng mí mắt nhìn người, Xuân Miên khẽ mở lời.
Khi mở lời cô cũng đang âm thầm đo lường khoảng cách thực lực giữa đôi bên.
Trì Tranh chân dài vai rộng, chiều cao gần một mét chín, lại vì thường xuyên tập luyện nên cơ thể rất cường tráng.
Lúc này đứng trong lối vào cầu thang sẽ tạo cho người ta một áp lực cực mạnh.
Thể lực của Xuân Miên vốn không chiếm ưu thế gì, nếu không có dị năng hỗ trợ thì đúng là một “phế tài” nhỏ.
Nhưng dù là phế tài của tinh tế thì đối với thời đại này cũng là cực kỳ tốt rồi.
Chỉ là thân hình mình hiện tại quá nhỏ nhắn, đối đầu với Trì Tranh chân dài vai rộng thì hơi yếu thế, nếu trực tiếp đối đầu cứng rắn Xuân Miên phải bật nhảy lên mới có thể tóm chắc bả vai đối phương rồi quăng ra ngoài được, có chút không hợp lý, hay là trực tiếp dùng tinh thần lực chích điện một phát cho xong.
Vừa đỡ tốn sức vừa đỡ tốn công lại vừa nhanh gọn lẹ.
Đề xuất Xuyên Không: Muốn Tránh Anh? Bệnh Kiều Miêu Trại Hạ Cổ Tình Nhốt Em Lại!
[Luyện Khí]
Ổn ạ