Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 166: Ao cá của hoa khôi 26

Buổi chiều, Xuân Miên nhận được một túi lớn đồ ăn vặt.

Hướng Thần lặng lẽ đi tới, lặng lẽ đặt xuống, không làm ai chú ý.

Sau đó hắn giải thích trên WeChat với Xuân Miên rằng hắn chỉ mua cho hai bạn nữ chạy 1500 mét trong lớp thôi, không mua cho người khác vì sợ các bạn nữ khác không hài lòng, lại sợ người khác trêu chọc, nên bảo Xuân Miên cứ lặng lẽ mà ăn.

Tất nhiên, vì Chu Tử Thiền cũng đăng ký hạng mục nên Hướng Thần bảo là để Xuân Miên và Chu Tử Thiền cùng ăn.

Xuân Miên bày tỏ sự cảm ơn xong liền chia sẻ đồ ăn vặt với Chu Tử Thiền.

“Hừ, Hướng Thần cũng quá đáng thật đấy, chỉ mua cho mấy hạng mục mệt thôi à, hừ, lần sau mình cũng đăng ký 1500 mét.” Chu Tử Thiền nhỏ giọng phàn nàn, thực ra cô cũng không phải không hài lòng, đơn thuần chỉ là muốn cà khịa thôi.

Xuân Miên đứng bên cạnh cười nhỏ nhẹ, lúc này chưa vào tiết, trong lớp rất ồn ào, người khác cũng không nghe rõ tiếng bên này của họ.

Thời gian ra chơi Xuân Miên cũng không lãng phí, vẫn đang đọc sách.

Họ sẽ thi tháng trước, sau đó mới đến đại hội thể thao, tiếp theo là nghỉ lễ Quốc khánh.

Nhưng khối 10, khối 11 được nghỉ nhiều hơn, tận hưởng 7 ngày vui vẻ mà.

Nhưng học sinh lớp 12 thì thê thảm hơn, chỉ được nghỉ 3 ngày rồi phải quay lại trường học tập.

Còn hai ngày nữa là đến kỳ thi tháng của tháng chín, Xuân Miên phải tranh thủ thời gian, dùng tốc độ nhanh nhất để nâng cao thành tích.

Xuân Miên có trí nhớ rất tốt, đầu óc cũng nhanh nhạy, nên muốn nâng cao thành tích trong thời gian ngắn cũng dễ.

Chỉ là, thời gian ngắn thì vẫn cần có thời gian.

Dù sao đây cũng là lượng kiến thức tích lũy của ba năm cấp ba, Xuân Miên cũng không phải thần tiên, lật lật vài cái là xong được.

Trong các môn tự nhiên liên quan đến rất nhiều thứ về tư duy logic và phân tích, không phải cứ thuộc lòng công thức là phần còn lại có thể tùy tiện viết lời giải được.

Các môn xã hội cũng vậy, nên Xuân Miên biết, muốn trong thời gian ngắn nghiền nát một đám học thần là chuyện không thực tế cho lắm.

Ngoài việc ghi nhớ thật kỹ các kiến thức, mình còn cần giải đề để tích lũy kinh nghiệm.

Thấy Xuân Miên vừa ăn kẹo vừa không quên đọc sách, Chu Tử Thiền khẽ thở dài một tiếng, rồi ngoan ngoãn kéo sách vở lại.

Cô thực sự quá khổ mà, vốn dĩ còn tưởng có thể làm “cá mặn” một chút.

Dù sao tốt nghiệp cấp ba xong cô sẽ đi du học nước ngoài để mạ vàng, học hành thế nào không quan trọng, cô cũng chẳng vào trường danh tiếng nên không cần thành tích tốt làm bàn đạp.

Nhưng bên cạnh có một người chăm chỉ nghiêm túc như vậy, Chu Tử Thiền cảm thấy áp lực quá lớn.

Dù học hành rất khó, nhưng Chu Tử Thiền để không ảnh hưởng đến sự nỗ lực của Xuân Miên, cũng phải học theo.

Xuân Miên khác với cô, kỳ thi đại học là cơ hội để cô ấy thay đổi cuộc đời mình.

Chu Tử Thiền thực sự không phải là một người có lòng dạ lương thiện, cô chỉ lương thiện với những người mình thấy vừa mắt thôi.

Như Xuân Miên chẳng hạn, cô vừa nhìn đã thấy có duyên, sau đó thấy Xuân Miên liên tục cà khịa Lâm Hạ, Chu Tử Thiền càng thích hơn.

Cô thích kiểu “ớt hiểm” hễ không vừa ý là dán thẳng mặt đứa hãm lờ lên tường như thế, nên quan hệ với Xuân Miên ngày càng tốt hơn.

Vì quan hệ tốt nên cô cũng sẵn lòng giữ im lặng, cố gắng tạo cho Xuân Miên một môi trường học tập tốt hơn.

Nếu là trước đây, sau khi tan học cô đã sớm ngồi bên cạnh xem truyện tranh, chơi game, lướt video, không chừng còn gọi video cho mấy đứa bạn lớp khác để chém gió này nọ rồi.

Nhưng giờ cô đã thay đổi hết rồi.

Hai ngày sau, kỳ thi tháng đến, Lâm Hạ - kẻ đã biến mất mấy ngày - lại xuất hiện trong lớp.

Một người lương thiện như Việt Ninh Ca đương nhiên sẽ không chủ động xa lánh Lâm Hạ, cô chỉ bày ra vẻ mặt khó xử và bất lực thôi.

Sau đó, sẽ có đám cá con khác đuổi Lâm Hạ đi, khiến hắn không có cơ hội tiếp cận Việt Ninh Ca.

Lâm Hạ đương nhiên sẽ không tin nữ thần của mình là hạng người ham giàu phụ nghèo như vậy, nên hắn đã tránh né đám cá con, cuối cùng cũng chộp được cơ hội chặn đường Việt Ninh Ca.

Đó là sau khi kết thúc giờ tự học tối của ngày thi đầu tiên.

Tất nhiên là sau khi kết thúc tiết tự học tối thứ nhất.

Việt Ninh Ca thấy Lâm Hạ là thấy phiền, nhà họ Lâm đã phá sản rồi, đối với cô mà nói Lâm Hạ đã không còn giá trị gì nữa.

Hắn không giống như Phương Nhuận, có thể giữ vững vị trí học thần đứng đầu khối, lại còn thuộc kiểu thanh cao cấm dục, câu được vào tay sẽ khiến người ta cực kỳ có cảm giác thành tựu.

Dù sao một học thần cao cao tại thượng, lạnh lùng không gợn sóng cũng bị cô quyến rũ cho sa ngã, đủ thấy thủ đoạn của cô lợi hại thế nào.

Nhưng Lâm Hạ ngoài tiền ra thì còn cái gì?

Giờ đây, hắn đến tiền cũng chẳng còn mà còn muốn sán lại gần mình?

Việt Ninh Ca phiền đến phát điên, nhưng để giữ hình tượng không sụp đổ, cô đương nhiên sẽ không nói như vậy.

Chỉ mím môi, vẻ mặt đầy khó xử mở lời: “Lâm Hạ, trước đây chúng ta đi cùng nhau, em bị đánh, gia đình vốn dĩ định điều tra nhưng đã bị em ngăn lại, em biết anh là người tốt, em vẫn luôn rất ngưỡng mộ anh, nhưng ở bên cạnh anh thấy rất không an toàn, chúng ta có thể tạm thời giữ khoảng cách một chút được không?”

Nói đến cuối cùng, mắt Việt Ninh Ca đỏ hoe, cơ thể không kìm được mà co rúm lại một chút, trông yếu đuối đáng thương vô cùng.

Lâm Hạ lúc đó liền thấy xót xa, lúc này hắn chẳng còn đầu óc đâu mà nghĩ đến việc lần trước bị đánh rõ ràng là bị lôi vào nhà vệ sinh nữ, hắn mới là người có khả năng bị liên lụy.

Hắn không nghĩ được những thứ đó, hắn đã bị thần thái của Việt Ninh Ca dọa cho sợ, cũng là đau lòng.

Vì vậy, không dám xa cầu việc lại gần nữa, cả người ủ rũ quay lưng rời đi.

Nhìn hắn đi xa, đáy mắt Việt Ninh Ca hiện lên vài phần hài lòng, trên mặt vẫn mím môi, vẻ mặt đầy khó xử rời đi.

Chu Tử Thiền - người dắt Xuân Miên đi mua trà sữa - vô tình nhìn thấy cảnh này, thậm chí để xem kịch hay, cô vừa nãy còn kéo Xuân Miên nấp vào một góc lặng lẽ xem náo nhiệt.

Việt Ninh Ca và Lâm Hạ đều chỉ chú ý đến đối phương, đương nhiên là không phát hiện có người đang âm thầm quan sát.

Lúc này cả hai đều đã đi rồi, Chu Tử Thiền suýt chút nữa thì nhổ miếng thạch dừa trong miệng ra: “Yue~ đúng là tởm lợm mà, đi mua ly trà sữa cũng thấy kịch hay lên sàn, có điều mùi sen nồng quá, hơi bị xông não.”

Chu Tử Thiền bất mãn với Việt Ninh Ca và đám cá con của cô ta, điểm này Xuân Miên biết rõ.

Chỉ là về nguyên nhân thì đối phương vẫn luôn không nói.

Hai người bây giờ quen nhau còn chưa đầy một tháng, chưa đến mức thâm giao nên Xuân Miên sẽ không hỏi nhiều.

Ngược lại Chu Tử Thiền cảm thấy hai người đã thân thiết, Xuân Miên lại là người kín miệng, nghĩ ngợi một hồi vẫn nhỏ giọng giải thích: “Thực ra mình cũng không phải cứ nhất định muốn xem náo nhiệt của cô ta, thực sự là cô ta quá tởm, hai mặt đã đành, lại còn hay đâm chọc sau lưng.”

Nói đến đây, Chu Tử Thiền cắn ống hút, sắc mặt trầm xuống, rồi mới khẽ nói: “Cậu biết chuyện mấy đứa con trai trong lớp hay gọi mình là ‘đồ lùn mập’ chứ?”

Chuyện này Xuân Miên thực sự có nghe qua, dù sao ngồi ngay cạnh Chu Tử Thiền, có người gọi cô ấy là Xuân Miên dễ nghe thấy nhất.

Thực ra Chu Tử Thiền chỉ có thể coi là hơi mũm mĩm, có chút mỡ trẻ con, còn lâu mới đến mức gọi là lùn mập.

Hơn nữa tùy tiện lấy ngoại hình và thể trạng của người khác ra làm trò đùa cũng cho thấy kẻ nói chuyện có tố chất rất thấp, cũng rất thiếu giáo dục.

“Cái biệt danh này chính là do đám liếm cẩu nghe lời Việt Ninh Ca đặt cho đấy.” Không biết nghĩ đến chuyện gì, Chu Tử Thiền cười lạnh một tiếng, rồi mới giải thích một câu.

Đề xuất Cổ Đại: Hầu Phu Nhân Cùng Đao Mổ Heo
BÌNH LUẬN
hzz
hzz

[Luyện Khí]

1 tháng trước
Trả lời

Ổn ạ

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện