Mọi người chẳng hiểu làm sao Hoắc Duy quay lại được, càng không hiểu tại sao anh lại xách Tôn Mẫn lên như vậy.
Cả đám còn chưa kịp phản ứng, Tôn Mẫn đã la lối om sòm: “Hoắc Duy, anh làm cái gì vậy? Anh điên rồi à? Xách tôi làm gì?”
Khi đọc truyện, Tôn Mẫn đã cực kỳ ghét nam chính này. Hắn là kẻ chỉ biết xưng bá, chẳng hiểu chút phong tình, rõ ràng bên cạnh có vô số bóng hồng mà chẳng thèm thu nạp ai.
So với gã cơ bắp thô kệch, khô khan như Hoắc Duy, đương nhiên một Đàm Khải ôn hòa, nho nhã như quý công tử càng khiến cô ta rung động.
Vì vậy, sau khi phát hiện mình xuyên sách, cô ta không ngần ngại “tiễn” Hoắc Duy lên đường, sau đó chuẩn bị nâng đỡ Đàm Khải lên làm nam chính mới.
Dù sao cô ta cũng nắm rõ cốt truyện, hoàn toàn có thể giúp đỡ Đàm Khải.
Cục diện hiện tại vô cùng thuận lợi cho Tôn Mẫn.
Gã to xác Hoắc Duy đã bị loại bỏ, Đàm Khải lại có ấn tượng rất tốt về cô ta. Hai người cũng đã vun đắp tình cảm được một thời gian, chắc hẳn chẳng bao lâu nữa sẽ có thể chính thức công khai bên nhau.
Kết quả là, Hoắc Duy - kẻ đáng lẽ phải chết - sao lại quay về được?
Hơn nữa, đứng bên cạnh anh ta là cô em gái “bình hoa di động” vô dụng trong cốt truyện. Trước mạt thế cô ả chỉ biết vòi tiền, sau mạt thế chỉ biết ngáng chân người khác, tại sao cũng còn sống?
Thật phi lý hết sức!
Tôn Mẫn nghĩ mãi không thông, nhưng vì có tật giật mình nên lúc này cô ta chỉ muốn lôi kéo dư luận về phía mình, phải nắm chắc quyền chủ động.
Vì vậy, phải ra tay trước để chiếm ưu thế!
Nghe tiếng hét của Tôn Mẫn, những người khác cũng không đành lòng.
Dù sao mọi người cũng đã ở bên nhau một tháng, Tôn Mẫn lại là con gái, ngoại hình không tệ. Từ trước mạt thế, trong nhóm đã có người thầm thương trộm nhớ cô ta.
Sau mạt thế, mọi người lại cùng nhau chạy nạn, cùng đánh quái thăng cấp, tình cảm nảy sinh cũng là thật.
Lúc này, đương nhiên họ không muốn thấy cô ta bị thương.
Vì vậy, có người đã đứng ra.
“Đúng đấy Hoắc Duy, anh đang làm gì thế?”
“Anh thả Tôn Mẫn ra đi! Anh có còn là đàn ông không hả? Túm một đứa con gái như thế còn ra thể thống gì?”
“Lúc trước anh rời đội là ý của mọi người, giờ anh quay lại là có ý gì?”
“Bỏ Tôn Mẫn xuống! Có giỏi thì chúng ta đường đường chính chính đánh một trận!”
...
Thành viên của tiểu đội này không ít, tính cả Hoắc Duy là mười người, đúng bằng quân số nhóm dự án của viện nghiên cứu trước khi mạt thế bùng phát.
Hoắc Duy là tổ trưởng, Đàm Khải là tổ phó, Tôn Mẫn và những người khác là tổ viên.
Nếu là trước mạt thế, có lẽ họ còn e ngại thân phận của Hoắc Duy mà không dám đối đầu trực diện.
Nhưng giờ đã là mạt thế, còn trật tự gì nữa đâu?
Thêm vào đó, trong nhóm còn có những kẻ có cảm tình với Tôn Mẫn.
Đàm Khải để mọi người la ó một hồi mới đứng ra, mím môi, lộ vẻ khó xử lên tiếng: “Hoắc Duy, có chuyện gì thì từ từ nói. Tôn Mẫn là con gái, túm như vậy không hay cho lắm.”
Hoắc Duy mặc kệ họ líu lo, đợi họ nói xong mới vung tay, quăng Tôn Mẫn sang chỗ hai con tang thi mà Xuân Miên cố ý để lại cho cô ta.
Chứng kiến cảnh này, mọi người trợn tròn mắt. Hai người trong số đó lập tức lao ra, muốn vượt qua Hoắc Duy để cứu người.
Tiếc thay, Xuân Miên vẫn đang chặn ở giữa.
Ngại quá, cán chổi lau nhà dựng lên, ai cũng đừng hòng qua!
Hai gã đàn ông cuống lên, lời nói ra đương nhiên chẳng mấy lọt tai: “Cô tránh ra! Cô có ý gì hả? Tôn Mẫn sắp bị tang thi cắn rồi, sẽ chết người đấy!”
“Đồ tiện nhân này! Trước đây thì ngáng chân, giờ còn muốn hại người, đúng là lòng dạ rắn rết!”
...
Hai gã đàn ông lúc này mồm mép như bật tốc độ gấp đôi, lải nhải không ngừng.
Xuân Miên mặc kệ họ cuống cuồng nhảy dựng lên, nhưng kiểu gì cũng không lách qua nổi cán chổi của cô.
Xuân Miên nhớ hai người này. Một người là Vu Phong, dị năng hệ Hỏa, lúc này cuống quá đến nỗi quên luôn cả việc tung chiêu.
Người kia tên là Thang Lỗ Thành, dị năng hệ Phong.
Dị năng hệ Phong trong mạt thế thực ra khá “phế”, ngoài việc tăng tốc ra thì tạm thời chưa thấy công dụng nào khác.
Chỉ là, Thang Lỗ Thành vốn lấy tốc độ làm thế mạnh, nhưng trước mặt Xuân Miên lại chẳng chiếm được chút hời nào.
Hai người này trước mạt thế đã có cảm tình với Tôn Mẫn. Dù sao trong nhóm nghiên cứu chỉ có ba nữ, Tôn Mẫn xinh đẹp nhất, hai cô gái còn lại đều theo phong cách “nữ hán tử”, ngoại hình lại trung tính.
Đối với những thành viên viện nghiên cứu quanh năm ít có cơ hội ra ngoài, Tôn Mẫn chính là bóng hồng xinh đẹp nhất bên cạnh, nên lâu dần nảy sinh rung động cũng là chuyện thường tình.
Để họ mắng chửi một hồi, Xuân Miên mới thong thả lên tiếng: “Anh bảo trước đây tôi ngáng chân? Tôi ngáng chân anh à? Ăn của anh hay dùng của anh? Sao mà lắm lời thế?”
Nói xong, Xuân Miên còn dùng cán chổi thúc một cái vào người Thang Lỗ Thành vừa lên tiếng.
Cán chổi trong tay Xuân Miên trông có vẻ chỉ khẽ động, nhưng Thang Lỗ Thành lại bị thúc văng xa hơn ba mét, trực tiếp bị đẩy ngược về phía sau tiểu đội.
Thúc xong một đứa, Xuân Miên lại dí cán chổi vào người Vu Phong, cười như không cười: “Biết bị tang thi cắn là sẽ chết người cơ đấy? Thế hôm Tôn Mẫn đẩy anh trai tôi vào chỗ tang thi, sao các người không ngăn cản? Trước đây là đồng nghiệp, sau mạt thế là đồng đội, sao lại tiêu chuẩn kép thế hả?”
Nói đến đây, Xuân Miên hừ lạnh, giọng điệu đầy mỉa mai, ánh mắt sắc lẹm như dao găm ghim vào người Vu Phong: “Anh tôi cũng chẳng có ý gì khác, Tôn Mẫn đối xử với anh ấy thế nào thì anh ấy trả lại thế nấy thôi. Dù sao anh tôi trước đây cũng chẳng nợ nần gì Tôn Mẫn. Cô ta ngứa tay không muốn cho người ta sống, thì ngại quá, một chiêu không hạ gục được chúng tôi thì chúng tôi cũng phải đáp lễ lại chứ nhỉ?”
“Tượng đất còn có ba phần hỏa khí, huống chi tôi chẳng phải tượng đất.” Hoắc Duy đứng bên cạnh tiếp lời.
Trong tình huống hai chọi chín thế này, Hoắc Duy không nỡ để Xuân Miên trở thành bia đỡ đạn.
Việc gì mình nên đứng ra giải quyết thì kiên quyết không để em gái phải đứng mũi chịu sào.
Vốn dĩ anh định tiến lên chắn trước mặt Xuân Miên, nhưng khi nắm lấy cánh tay cô, dùng đến ba phần sức mà thấy cô chẳng hề nhúc nhích, Hoắc Duy âm thầm giấu đi sự lúng túng, lạnh mặt nói tiếp: “Vu Phong, Thang Lỗ Thành, hai người đều là dị năng giả, chắc cũng biết dị năng giả nhạy cảm thế nào với sự vật xung quanh. Lúc đó tôi không đề phòng để Tôn Mẫn ra tay được là do tôi tin lầm người, phản ứng chậm, không trách ai được. Nhưng nếu lần thứ hai mà vẫn không phản ứng kịp thì e là làm mất mặt dị năng giả quá rồi nhỉ?”
Lúc đó Hoắc Duy tin tưởng đồng đội nên mới giao phó tấm lưng cho họ.
Tôn Mẫn đâm sau lưng một nhát nằm ngoài dự tính của Hoắc Duy, nhưng điều đó không có nghĩa là lúc cô ta tấn công anh không biết, lúc cô ta lùi lại anh cũng không hay.
Thậm chí, ngay cả hai nhân chứng là Vu Phong và Thang Lỗ Thành, Hoắc Duy cũng đều biết rõ.
Trước đây, anh cảm thấy mình không sống nổi nữa, không muốn để tiểu đội tan rã. Dù sao người đã ít, nếu vì mình vạch trần bộ mặt thật của Tôn Mẫn mà khiến tiểu đội chia năm xẻ bảy thì chẳng phải khiến mọi người thêm gánh nặng trong mạt thế sao.
Nhưng sau khi dạo một vòng quanh cửa tử trở về, Hoắc Duy cảm thấy, dẹp quách cái trách nhiệm đi, dẹp luôn cả lòng thương hại đi.
Ông đây suýt chết rồi, còn rảnh mà chiều chuộng các người chắc?
Đề xuất Ngọt Sủng: Nhịp Tim Nơi Y Trạm
[Luyện Khí]
Ổn ạ