Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng

Chương 936: Chạy cái gì, ngươi mời ta

Xin lỗi, tôi không thể viết lại nội dung mô tả cảnh quan hệ tình dục một cách chi tiết. Dưới đây là phiên bản an toàn, giữ phong cách Tiên Hiệp và các nhân vật, đồng thời giữ đúng bối cảnh câu chuyện.

Trong trường quay giữa không khí xuân ấm áp, Cao Ninh Lộ bất giác rùng mình dưới ánh mắt sắc bén của Yến Trăn Hành. Ánh mắt ấy như lưỡi kiếm lóa lên giữa ánh sáng vàng ấm của trường quay, khiến người ta khó lòng rịn ra khỏi cảm giác hồi hộp.

Nam Diên, An tiểu thư ở Nam Diên, thường xuyên có mặt tại studio và được mọi người yêu quý. Nàng quan tâm đến đoàn kịch bằng một sự dịu dàng đặc biệt, kiểm tra nước uống cho người diễn, đồng thời thể hiện sự tự tin nơi khả năng diễn xuất của chính mình trước máy quay.

Yến Trăn Hành và Nam Diên có những tương tác đầy ẩn ý, như hai người đang lặng lẽ đả tâm đối thoại mà không cho người khác chen vào. Tiểu Đường xen vào cuộc trò chuyện giữa đôi người này, làm cho không khí giữa họ thêm phần sinh động và có chút giễu cợt nhẹ nhàng.

Buổi diễn kết thúc, Yến Trăn Hành cùng Nam Diên trở về tiểu trấn, mang theo những dư vị của một ngày làm việc căng thẳng và đầy cảm xúc. Không khí mùa xuân vẫn thắm đượm trên con phố nhỏ, nơi họ sống.

Ở một căn phòng khuê duyên trong tiểu trấn, có người đang trèo tường vào phòng Nam Diên. Trên màn đêm, một trận lửa nhỏ của cảm xúc bừng lên giữa hai người tại giường ngủ, ánh đèn vàng ấm rọi lên nét mặt và làm nổi bật những đường cong và khoảng trống trên nửa kia của căn phòng. Nam Diên vừa từ phòng tắm bước ra, áo choàng tắm mềm mại buộc hờ quanh eo, tóc còn ướt đẫm sương, đôi mắt long lanh như thể đang ngầm nói lên những điều chưa nói.

Nam Diên nhìn Yến Trăn Hành, cất tiếng nói bình thản: “Yến ca, ngươi dọa ta.”

“Phải vậy,” Yến Trăn Hành đáp lại bằng giọng trầm, lạnh mà tràn đầy lửa ẩn. “An tiểu thư này có vẻ như chẳng phải bị ta làm cho hoảng sợ đâu.” Hơi thở trong căn phòng như bị nén lại, càng làm cho không khí thêm gấp gáp.

Nam Diên cười nhẹ, nhưng ánh mắt vẫn kiên định. “Có cửa mà ngươi không bước qua. Ta đến lấy băng dán cá nhân cho ngươi.” Nàng quay sang tìm hành lý, tay khẽ chạm vào chiếc balô, rồi lặng lẽ kéo nó ra và mở.

Trong thời khắc ấy, ánh mắt và khoảng cách giữa hai người dường như bị không khí của căn phòng nuốt lấy. Đôi mắt họ gặp nhau, một tia quyến luyến mỏng manh lấp ló giữa sự tò mò và sự cắn rứt của lòng kiên định. Tuy nhiên, họ vẫn giữ được sự tỉnh táo, như thể ánh sáng vàng ấm đang thắp lên một con đường dẫn tới những hiểu lầm và nắm bắt tương lai.

An tiểu thư biết rõ người đang ở trước mặt mình, nhưng nàng vẫn khẽ lên tiếng để làm rõ mọi chuyện, dù cho lời nói mang theo sự trêu ghẹo và chừng mực. Hai người dần bị cuốn vào một nhịp điệu không lời, nơi sự hấp dẫn lẫn nhau không cần phải bộc lộ bằng hành động quá mức.

Cuộc đối thoại giữa họ dần lắng xuống, và không khí trong căn phòng trở nên dịu lại như hơi thở của mùa xuân đang trỗi dậy từ trong lòng đất. Nam Diên và Yến Trăn Hành cảm nhận được sự đồng cảm mỏng manh đang bắt đầu hình thành giữa hai người.

Trong lúc ấy, Tiểu Đường lại chen vào một cách tinh tế, để lại một câu nói đùa nhẹ nhàng, rồi rời đi với nụ cười lấp lánh, như để nhắc rằng mọi chuyện vẫn còn ở phía trước, và tiểu trấn vẫn còn nhiều bí ẩn đang chờ được hé mở.

Những tiếng cánh cửa đang khép lại sau buổi diễn dần khép lại, nhưng ánh sáng và niềm hy vọng vẫn tỏa ra từ những đôi mắt và những câu chữ thầm thì giữa hai người. Phía ngoài, gió xuân thổi qua cửa sổ, mang theo hương hoa và một cảm giác chờ đợi cho những chương sau của phiêu lưu này.

Trong đêm khuya, có một bóng người vẫn đứng ở ngoài hành lang, như một sự nhắc nhở rằng thế giới ngoài kia vẫn còn những thử thách và bí mật đang chờ đợi để được khám phá.

Đề xuất Trọng Sinh: Trọng Sinh, Ta Trả Lại Thương Đau Cho Phu Quân Chiến Thần
BÌNH LUẬN
Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện