Chương 219: Tiêu Lạc Hàn, ngươi có phải hay không khóc?
Giữa Cẩm Sắt và Nam Diên, một sợi dây vô hình đã được thắt chặt. Kể từ ngày nàng biết được sự thật động trời kia, những e dè, ngăn cách dường như tan biến. Nàng nhìn y bằng ánh mắt của sự thân mật, thấu hiểu, không còn là sự nghi hoặc hay phòng bị của quá khứ. Tình cảm này, sâu sắc và kỳ lạ, khiến tâm hồn nàng lần đầu tiên được bình yên đến vậy.
Thế nhưng, Tiểu Đường lại không dễ dàng chấp nhận. Nhìn Nam Diên vẫn giữ phong thái lạnh lùng, Tiểu Đường không ngại ngần buông lời nhận xét thẳng thắn về tính cách khó gần của y. Những lời ấy vừa là sự thật, vừa ẩn chứa sự lo lắng cho Cẩm Sắt.
Cẩm Sắt, vốn mang lòng oán trách những ràng buộc thế tục, đã chất vấn Tiêu Lạc Hàn về chuyện nạp thiếp. Nàng không thể chấp nhận được sự trói buộc của vương quyền lên tự do cá nhân hắn. Lời lẽ nàng gay gắt, chứa đựng nỗi thất vọng sâu sắc về những lựa chọn hắn đã phải đưa ra.
Tiêu Lạc Hàn chậm rãi giải thích, ánh mắt lộ rõ sự bất đắc dĩ và gánh nặng của vận mệnh. Hắn không thanh minh, chỉ bày tỏ sự thật trần trụi. Khi nghe xong, Cẩm Sắt bỗng thấy lòng mình mềm lại. Nàng hiểu rằng, có những điều không phải cứ muốn là được, và nàng không còn trách móc, mà chuyển thái độ sang bênh vực, bảo vệ hắn.
Dưới ánh chiều tà phủ xuống phủ Định Bắc Vương, Nam Diên và Tiêu Lạc Hàn đứng đối diện nhau, trao nhau lời tạm biệt. Không khí lặng lẽ nhưng nặng trĩu. Khi Tiêu Lạc Hàn quay lưng cất bước chuẩn bị rời đi, một thoáng yếu mềm hiếm hoi chợt lướt qua ánh mắt hắn. Cẩm Sắt thoáng thấy, và trong lòng dấy lên nghi vấn. Phải chăng vị Vương gia lạnh lùng kia, đã vì chuyện gì đó mà rơi lệ?
Đề xuất Trọng Sinh: Mang Theo Trăm Tỷ Vật Tư Sống Sót Trong Đại Nạn Tận Thế