Là một Lệ Quỷ gieo rắc tai ương một phương, Hà Ngọc Linh đối với người phàm hay đạo sĩ tầm thường mà nói đều là cơn ác mộng.
Thế nhưng khi đối mặt với những đại yêu này, nàng ta lại trở thành một kẻ vô danh tiểu tốt, không bối cảnh cũng chẳng có chỗ dựa.
“Đại Vương, tại sao ngài không đến tìm chúng ta?” Đại Hoàng ánh mắt rực cháy, nó dù thế nào cũng không ngờ được bản thân còn có thể gặp lại kiếp sau của Đại Vương.
“Ngươi ngốc à? Ta là người phàm, ta tìm các ngươi kiểu gì? Dùng mạng để tìm chắc?” Phương Tri Ý mắng thầm. Lời hắn nói không sai, thân là người phàm, xuất phát điểm đã thấp hơn rất nhiều, có thể giao thiệp với hạng yêu vật tầm thường như Tiểu Bạch đã là không tệ rồi, lấy đâu ra cửa mà kết giao với đại yêu? Nói đi cũng phải nói lại, ai mà biết được đám đại yêu này ẩn thân nơi nào?
Gặp lại cố nhân, Phương Tri Ý vẫn rất vui vẻ. Đương nhiên điều khiến hắn đắc ý nhất không phải là gặp lại người quen nơi đất khách, mà là từ trước đến nay toàn hắn ra mặ...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 8 giờ 4 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Trọng Sinh: Trùng Sinh: Ta Xé Nát Kịch Bản Bố Thí
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều