Trong một sơn động thâm u, ngoại trừ tiếng nước nhỏ giọt tí tách, không gian tĩnh lặng đến lạ thường.
Mãi cho đến khi một tiếng quát tháo phá tan bầu không khí tịch mịch ấy.
“Con khỉ hôi hám kia, mau ra đây chịu chết!”
Con khỉ đang nằm trên thạch đài vờ ngủ chậm rãi mở mắt, đôi đồng tử ánh lên sắc vàng kim rực rỡ. Nó xoay người ngồi dậy, liền thấy một con chó lao thẳng vào trong, miệng không ngừng gào thét đòi đánh một trận.
Tôn Ngộ Không chẳng buồn đoái hoài đến nó. Chẳng biết những năm gần đây Hao Thiên Khuyển học theo ai mà cái miệng lại độc địa đến thế. Nghe đồn trước kia vì phun ra mấy lời điên rồ với Na Tra mà suýt chút nữa bị đem đi nướng, xem ra đến nay vẫn chưa chừa.
Hắn đưa mắt nhìn vị Tam Mục Thần Tướng vừa bước vào sau lưng Hao Thiên Khuyển.
“Ô kìa, đây chẳng phải là người nắm quyền ở Quán Giang Khẩu sao? Hôm nay ngọn gió nào đưa ngài đến nơi nghèo nàn này của ta thế?”
Dương Tiễn dùng cả ba con mắt lườm hắn một cái, rồi giơ vò...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 8 giờ 2 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Ngược Tâm: Nhiếp Chính Vương Cưỡng Hôn, Đoạt Mạng Phu Quân Ta
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều