Lão phu canh gõ xong hồi mõ canh hai liền khoác thêm áo vội vã trở về nhà. Sống trên đời mấy mươi năm, lão hiểu rõ điều gì nên nhìn, điều gì không nên thấy. Chẳng hạn như gánh cháo xuất hiện giữa phố lúc nửa đêm là tuyệt đối không được lại gần. Nghe đâu Vương Nhị ở xóm bên mấy năm trước cũng vì thèm ăn mà ghé vào một gánh cháo đêm, uống xong một bát liền đau đớn đến mức chết đi sống lại.
Nghe nói hôm nay có một nhà nọ cũng gặp chuyện quái dị, cứ như là ngạ quỷ đầu thai vậy.
Lão phu canh siết chặt vạt áo, mặc kệ những âm thanh truyền đến từ bên cạnh, trong miệng chỉ lẩm bẩm đoạn kinh văn duy nhất mà lão biết: “Nam mô A Di Đà Phật, Nam mô A Di Đà Phật...”
Khóe mắt lão nhìn thấy rất rõ, một bóng người đang vung nắm đấm vào không trung, hành vi vô cùng kỳ quái.
Đôi chân lão run rẩy, lão cố lấy can đảm bước tiếp.
“Nam mô A Di Đà Phật, ngươi không thấy ta, ngươi không thấy ta, ngươi không thấy ta...”
May mắn thay hôm nay chưa phải ngày tận số của lão,...
Khóa chương trong 8 giờ, Đăng nhập để mở khóa trước. Còn 8 giờ 1 phút nữa sẽ mở khóa miễn phí.
Đề xuất Huyền Huyễn: Đổi Sư Tôn, Nàng Chuyển Tu Vô Tình Đạo: Cả Tông Môn Quỳ Gối Hối Hận!
[Pháo Hôi]
Lên thêm chương đi ạ
[Pháo Hôi]
Cảm ơn editor rất nhiều ạ
[Pháo Hôi]
Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều