Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 887: Đấu quỷ 11

Lão phu canh gõ xong hồi mõ canh hai liền khoác thêm áo vội vã trở về nhà. Sống trên đời mấy mươi năm, lão hiểu rõ điều gì nên nhìn, điều gì không nên thấy. Chẳng hạn như gánh cháo xuất hiện giữa phố lúc nửa đêm là tuyệt đối không được lại gần. Nghe đâu Vương Nhị ở xóm bên mấy năm trước cũng vì thèm ăn mà ghé vào một gánh cháo đêm, uống xong một bát liền đau đớn đến mức chết đi sống lại.

Nghe nói hôm nay có một nhà nọ cũng gặp chuyện quái dị, cứ như là ngạ quỷ đầu thai vậy.

Lão phu canh siết chặt vạt áo, mặc kệ những âm thanh truyền đến từ bên cạnh, trong miệng chỉ lẩm bẩm đoạn kinh văn duy nhất mà lão biết: “Nam mô A Di Đà Phật, Nam mô A Di Đà Phật...”

Khóe mắt lão nhìn thấy rất rõ, một bóng người đang vung nắm đấm vào không trung, hành vi vô cùng kỳ quái.

Đôi chân lão run rẩy, lão cố lấy can đảm bước tiếp.

“Nam mô A Di Đà Phật, ngươi không thấy ta, ngươi không thấy ta, ngươi không thấy ta...”

May mắn thay hôm nay chưa phải ngày tận số của lão, “con quỷ” kia chẳng thèm để ý đến lão.

“Mẹ kiếp, ngươi còn dám lườm ta?” Phương Tri Ý cầm tấm bài vị gỗ đập thẳng vào mặt tiểu quỷ, khiến nó kinh hãi tột độ.

Có nhà đạo sĩ đoàng hoàng nào lại cầm bài vị khắc tên Thần Minh đi đánh cô hồn dã quỷ không cơ chứ?

Ngặt nỗi nó không tài nào chạy thoát được, bởi trên người đã bị sợi dây thừng tẩm máu gà trống trói chặt cứng.

“Đạo gia.” Tiểu Bạch từ bên cạnh ló đầu ra, “Hình như ngài làm người ta sợ phát khiếp rồi.” Nó chỉ tay về phía lão phu canh đang hớt hải chạy xa.

“Hử?”

Tiểu Bạch nhìn tiểu quỷ kia, lòng nảy sinh chút lân mẫn: “Hay là thôi đi, nó vẫn còn là một đứa trẻ...”

“Trẻ con thì giỏi lắm sao? Trẻ con thì được phép hại người à? Nếu không phải đạo gia ta có bản lĩnh, e là người gặp họa đã là ta rồi! Làm ác mà còn phân biệt tuổi tác sao?”

“Khụ, đạo gia nói phải.”

Sau một trận đòn nhừ tử, Phương Tri Ý bảo Tiểu Bạch lôi tiểu quỷ kia về nhà trước.

“Đạo gia, ngài định đi đâu?” Tiểu Bạch có chút cảnh giác, chẳng lẽ mình nói đúng rồi? Hắn định bỏ trốn sao?

“Đừng hỏi nhiều!” Phương Tri Ý liếc nhìn hai bên, nép mình vào bóng tối rồi rời đi.

“Trước khi làm đạo sĩ, không lẽ hắn là một tên phi tặc?” Tiểu Bạch có chút kinh ngạc, quay đầu nhìn tiểu quỷ đáng thương, thở dài một tiếng: “Đi thôi, ai bảo ngươi dám nhập xác người khác, người có nhân đạo, quỷ có quỷ lộ...”

Tiểu quỷ kinh ngạc nhận ra, trên người con yêu quái đang kéo nó đi lại thoảng hiện một tia sáng trắng mờ nhạt, nhưng chỉ trong chớp mắt đã biến mất.

“Thằng khốn kiếp đó!” Giả Đại Sư ban ngày đã tắm rửa thay quần áo, nhưng lúc này vẫn tức giận đến mức không ngủ được, hai tên tay sai cũng chỉ đành gượng dậy hầu hạ.

“Hôm nay hai đứa bay không đi cùng ta, nếu không ta đã có thể, có thể... mẹ nó!” Hắn nốc một ngụm rượu, “Lão tử hành tẩu giang hồ bao nhiêu năm, chưa bao giờ mất mặt như thế này!” Nói đoạn, hắn nhớ lại cảnh tượng mặt mũi đầy chất nôn mửa, suýt chút nữa lại nôn thêm lần nữa.

“Đại ca, đừng giận nữa, ngày mai anh em mình đi tìm thằng ranh đó! Xử đẹp nó!”

“Đúng thế!”

“Hôm nay là do chúng ta bận đi thám thính địa hình nên mới chậm trễ... Nào, em mời đại ca một ly.”

Uống thêm một chén rượu, Giả Đại Sư lộ vẻ hung ác: “Thằng ranh con mà cũng dám xem tướng cho lão tử! Mạng của lão tử cứng lắm! Ngày mai ta phải khiến nó quỳ xuống cầu xin ta tha mạng!”

Hai tên đàn em liếc nhìn nhau, thầm nghĩ hôm nay đại ca chắc hẳn là uất ức đến phát điên rồi.

“Phải đó, nó bảo đại ca không sống quá canh ba, nhổ vào! Ngày mai liền cho nó đi gặp Diêm Vương!”

“Bây giờ là mấy giờ rồi?”

“Sắp đến canh ba rồi ạ.”

“Hừ, thằng ranh con, cứ đợi đấy!” Giả Đại Sư lại bưng chén rượu lên, vừa mới dốc vào miệng thì cửa phòng phía sau đột nhiên bị một cước đá văng.

Tiếng động lớn bất ngờ khiến Giả Đại Sư suýt chút nữa sặc rượu: “Mẹ kiếp, đứa nào...”

Hắn quay đầu lại, nhìn thấy gương mặt mà hắn đã căm hận suốt cả ngày qua.

Phương Tri Ý vung vẩy chiếc rìu trong tay: “Ngại quá, thời gian hơi gấp, chưa kịp tìm món hung khí nào khác.”

“Ngươi...” Giả Đại Sư đột nhiên phản ứng lại, không sống quá canh ba? Ngươi trực tiếp đến diệt khẩu trước canh ba luôn sao?

Sau cơn hoảng loạn ngắn ngủi, hắn lập tức ra lệnh cho đàn em ra tay, nhưng lại phát hiện gã thanh niên trông có vẻ tầm thường này ra tay cực kỳ tàn độc, chỉ bằng vài đường chém đơn giản đã hạ gục hai tên kia.

“Giờ đến lượt ngươi.” Phương Tri Ý mỉm cười tiến lại gần.

“Ngươi, ngươi... ngươi đừng qua đây!”

“Ba tháng trước, ngươi dìm chết hai bé gái nhà họ Vương. Bốn tháng trước, ngươi cho sản phụ khó sinh uống nước bùa, khiến người ta sặc chết tươi. Năm tháng trước, ngươi cùng hai tên này đi xem phong thủy, xong việc liền đào mộ tổ tiên nhà người ta, còn đánh chết một phu tuần đêm...” Phương Tri Ý lẩm bẩm liệt kê.

Sắc mặt Giả Đại Sư dần trở nên kinh hoàng: “Ngươi thật sự biết bói toán?”

“Ngươi đoán xem?”

“Ngươi, ngươi là người học đạo, vọng tạo sát nghiệp sẽ bị xuống địa ngục đấy!”

“Ngươi xem ngươi nói gì kìa, ngươi hại chết bao nhiêu người còn chẳng sợ xuống địa ngục, ta sợ cái gì. Cùng lắm thì...” Phương Tri Ý bổ một rìu vào ngực hắn, ghé sát tai nói nhỏ: “Ta xuống đó giết ngươi thêm lần nữa cũng được.”

Ngày hôm sau, trấn Giang vẫn sóng yên biển lặng, chỉ có nhà trọ cho khách vãng lai là đau đầu, gặp ai cũng than vãn có ba kẻ ngoại lai nửa đêm bỏ trốn, không trả tiền phòng.

Nhưng Phương Tri Ý cũng đón vị khách đầu tiên của mình. Trong số những người đứng xem hôm qua, có một gia đình bế đứa trẻ đến tìm hắn, nói rằng đứa bé bị mất hồn, muốn nhờ hắn tìm giúp.

Phương Tri Ý xem qua loa một chút rồi lắc đầu, bảo họ chờ đó, rồi quay người đi bốc một thang thuốc về sắc, miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm điều gì đó như đang đọc chú.

Chỉ có Tiểu Hắc nghe thấy lời hắn nói.

“Đúng là thần kinh, phát sốt không đi bốc thuốc mà lại tìm thầy cúng, thầy cúng mà chữa được sốt thì làm thầy cúng làm gì...”

Hắn loay hoay cả buổi chiều, vừa dùng nước hạ nhiệt vừa đổ thuốc, đứa trẻ dần tỉnh táo lại. Gia đình nọ liên tục cảm ơn, thậm chí không đợi Phương Tri Ý đòi tiền đã chủ động rút hầu bao.

Điều này khiến Phương Tri Ý rất hài lòng.

Quay đầu lại, hắn đi mua một ít đồ ăn thức mặc, bảo Tiểu Bạch chạy một chuyến mang lên núi Long Đầu.

Con Hắc Hùng Tinh kia thì không chết đói được, nhưng hai tiểu đạo đồng thì khó nói lắm.

Màn đêm buông xuống, từ miệng giếng cạn trong hậu hoa viên nhà họ Hà, một bóng trắng từ từ bò lên. Nàng cuối cùng cũng thoát khỏi nỗi sợ hãi đối với bức tượng Phật kia. Lúc này, oan hồn nhảy giếng chỉ muốn tìm thấy nam tử có thể nhìn thấy nàng.

“Ta hận...”

Tiếng khóc oán hận dần vang lên, mấy người hầu nhà họ Hà nghe thấy đều kinh hãi rúc sâu vào trong chăn không dám lên tiếng, cho đến khi âm thanh đó dần đi xa.

“Dạo này rốt cuộc là bị làm sao vậy? Hết đại tiểu thư mất tích, giờ trong nhà còn có ma?”

“Suỵt, đừng nói bậy, lão gia dạo này tâm trạng không vui, cẩn thận bị ăn gậy đấy.”

“Haiz...”

Khác với Điếu Cổ Quỷ, Mày Nhi nhảy giếng có thể rời khỏi miệng giếng đó, chẳng qua nàng không muốn ra ngoài mà thôi. Nhưng lần này thì khác, cứ nghĩ đến việc bị ép phải ở cùng bức tượng Phật dưới đáy giếng mấy ngày trời, gương mặt Mày Nhi càng thêm vặn vẹo.

Nàng chẳng qua chỉ muốn tìm người để than vãn một phen, tại sao hắn lại đối xử với nàng như vậy?!

Đề xuất Xuyên Không: Cùng Tỉ Muội Tốt Giả Chết Thoát Thân, Phu Quân Bệnh Kiều Tìm Tới Tận Cửa
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện