Logo
Home Linh Thạch Công Pháp Kim Bảng
🏮 Đàm Đạo
Đăng nhập để chat

Chương 534: Tây du 13

Ta hiểu rõ, hẳn là đệ tử ta đang nhớ quê xưa, thế nên mới để ta trở về chốn cũ.

Đại vương nói, ngươi không ngộ, y có sự việc cần làm.

Ta không dám dễ dàng thuận theo, nhưng nào có thể cãi lời người đã gọi là Đại vương?

Nói thật, lòng ta cũng chút hoài niệm về thung lũng Hướng Dương xưa cũ. Khi thực sự trở lại nơi đây, trong lòng không khỏi sầu muộn. Hình ảnh ngày trước những đồng đạo nằm dài phơi nắng vang bóng một thuở vẫn hiện hữu trước mắt, nay ra đi chẳng biết bao giờ mới trở lại.

Ta bỗng cảm thấy chạnh lòng, từ "chạnh lòng" này hẳn là người thường hay dùng, ý tựa như đau đớn trong lòng.

Thế nhưng nỗi buồn ấy chưa được bao lâu, đằng sau bỗng vang lên tiếng nói yếu ớt.

"Xin hỏi, nơi này có nhận yêu quái mới hay không?"

Ta quay lại nhìn, thì ra một con thỏ, à không, y là thỏ yêu quái, vẻ còn non nớt, mới mở trí chưa lâu.

Ta bật cười đáp rằng: "Nhận chứ!"

Con thỏ yêu quái thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẫn đầy e sợ nhìn ta.

Ta nỗ lực nở nụ cười hiền hậu: "Yên tâm, ta không ăn ngươi."

Con thỏ ấy suýt nữa ngất xỉu.

Bỗng nhiên, ta hiểu ra nhiều điều, vì sao Đại vương luôn khiêng theo những yêu quái mới gia nhập trở về. Ta từng nghĩ y là hạ độc mê hoặc, bắt người khác về làm tù binh.

Từ đó, ta trở nên bận rộn gấp bội, luyện công, dọn dẹp động phủ, chờ đợi Đại vương trở về.

Thỉnh thoảng có đồng đạo từ động phủ cũ quay lại, hoặc ta đi ra ngoài, đó đều là sắp đặt của Đại vương. Ta nhân cơ hội truyền dạy cho họ pháp luyện công mà Đại vương truyền, rồi... như thói quen hỏi thăm tung tích Đại vương.

Nào ngờ chẳng ai hay biết, từ hôm ấy chẳng khác chi Đại vương đã bay biến.

Có một lần nghe được tin tức về y, do một yêu quái tình cờ chứng kiến lần y tay đôi với ma quỷ xấc xược đến nỗi kéo sạch tóc đầu của hắn. Yêu quái ấy kể kỹ lắm, theo miêu tả đúng là Đại vương ta, nhưng... tại sao y lại giao đấu với ma quỷ?

Dẫu ta nghi ngờ, nhưng hóa ra cũng hợp tình hợp lý, bởi từ hôm đó Đại vương có phần thần kinh bất ổn.

A Kỳ rủ ta uống rượu, còn có Đại Hắc cùng Khế Hắc đi kèm, bọn chúng giờ đây như ngày xưa Đại vương, có nhiều yêu quái trẻ theo sau.

"Nghe nói không, Đường Tăng thầy trò mấy ngày trước từng đi qua đây," A Kỳ nói với vẻ bí ẩn.

Ta lắc đầu, thật ra không biết gì. Hướng Dương động chỉ có ta và con thỏ yêu quái kia, mỗi ngày chỉ biết quét dọn và luyện công, đâu có thời gian nghe ngóng chuyện thiên hạ.

"Nghe đồn ăn một miếng thịt Đường Tăng sẽ trường sinh bất lão!" Đại Hắc thở dài.

Ta nhìn chăm chú, Đại Hắc cào đầu cười: "Ta chỉ nghĩ, có thể bàn với thằng Đường Tăng xem, xé cho ta một mảng da là đủ rồi."

Ta, A Kỳ cùng Khế Hắc nhìn bọn nó một cách khinh thường.

Đại Hắc biện bạch: "Tất nhiên rồi! Ta đâu nói phải ăn nhiều! Một mảnh da chân cũng được!"

Ấy thế mà ngay cả thỏ yêu quái cũng vẻ khinh bỉ nhìn hắn.

Đại Hắc chẳng buồn nữa nói: "Ta chỉ muốn sống lâu chút, đợi Đại vương trở về."

Lời ấy vừa thoát khỏi miệng, cả bọn đều chìm ngập trong hồi tưởng tĩnh mịch, không biết rốt cuộc Đại vương đi đâu mất rồi?

A Kỳ uống một ngụm rượu, nói: "Pháp luyện mà Đại vương để lại, ngươi luyện thật tốt đi, khi ấy cũng chẳng sợ gì."

Đại Hắc thở dài.

Thật ra Hướng Dương động không hẳn lạnh lẽo, thỉnh thoảng lại có đồng đạo từ động phủ cũ trở về, hàn huyên vài câu.

Họ nhờ đó đều tiến bộ, chẳng mấy chốc chúng ta đã trở thành thế lực bá chủ nơi này.

Nếu gọi là bá chủ có vẻ hơi quá, Đại vương từng nói, gọi là người quyết định chuyện lớn nhỏ cũng được, gọi là thủ lĩnh cũng chẳng sao, chỉ e gọi là thủ lĩnh thì các long vương sẽ khó chịu, ta không muốn dám động đến loại bậc thầy đó.

Ta vẫn dõi mắt mong ngóng Đại vương trở về, Hướng Dương động dần dần có thêm yêu quái mới, lại có thêm trợ thủ, ta cuối cùng cũng phần nào nhẹ nhõm.

Chợt nhớ việc trước đây, đi tuần tra đầu non, bước vào đường xưa cũ, lại có cảm giác trở về quá khứ.

Cảm giác thật kỳ lạ.

Men theo con đường xuống chân núi tới thôn Trần gia, ta nhớ lại ngày trước đã từng nghe hai người phàm nhân than phiền về Đại vương, cũng chính bởi câu nói ấy làm tính khí Đại vương biến đổi nhiều.

Ta lắc đầu, khoác lên diện mạo người thường, thật chẳng tệ gì pháp luyện mà Đại vương truyền cho, lại giấu rất kỹ!

Đảm bảo mình trông như một người bình thường, ta thong thả bước vào trong thôn.

Nhưng khiến ta ngạc nhiên là nhiều nhà cửa đã sụp đổ đổ nát, có nhà thậm chí vì mưa gió hư hỏng nghiêm trọng.

Đi dần tới cuối làng, nơi đó cuối cùng ta cũng nhìn thấy người.

Họ tuổi tác khác nhau, khi thấy ta đến, có phần e dè, nhưng khi nhìn thấy gương mặt hòa nhã, bọn họ liền bắt chuyện, những người trẻ tuổi dễ gần nọ còn mời ta dùng bữa.

Thú thật, ta rất thích món ăn làm bởi tay người, cùng nguyên liệu như nhau, món của yêu quái nấu thật là ăn phí vật thượng hạng!

Ta ngắm nhìn những dân làng, bọn họ giống hệt ta ngày xưa, cùng ăn cùng làm cùng sinh sống.

À đúng rồi, trong bữa ăn, ta thấy họ dìu một bà lão ra ngoài, bà lão ấy tươi cười với ta, ta lễ phép chào bà, bà rất hài lòng rồi lảm nhảm kể cho ta nghe nhiều chuyện vui vui ngày xưa ở làng.

Thực ra ta với chuyện nhân gian không mấy quan tâm, chỉ ham ăn mà thôi.

Kể từ đó, thỉnh thoảng ta lại đến ăn ké cơm, nhưng ta không ăn miễn phí, luôn xin đưa tiền.

Dù họ không đòi, ta cũng chủ động để lại, hay cất trên xà nhà, trong chum nước, hay dưới giường...

Sau đó bà lão ấy qua đời, ta cũng buồn chút ít, sinh mạng người thật mong manh, nhưng có lẽ với bà cũng đủ rồi.

Ta quyết định, ăn lần cuối, sau đó thôi không đến nữa.

Ta muốn nhìn người trẻ đó dần dần già đi, rồi nhắm mắt xuôi tay, thật sự, cảm giác đó rất dễ chịu.

Trong bữa tiệc cuối cùng ấy, ta lắng nghe lời bọn họ kể về việc tưởng nhớ bà lão.

"Ngày ấy nếu ta là bà, có lẽ tất cả chúng ta đều sống sót," một người đàn ông nâng chén rượu rồi uống cạn.

"Đúng vậy, vì bà nhớ chuyện đó mà ta chẳng dám nhắc bao giờ," một người phụ nữ lấy khăn lau nước mắt.

Ta vẫn lặng lẽ nghe, miệng không ngừng ăn, đùa rằng sau này không đến nữa, hôm nay phải ăn thật đã.

Bọn họ nói chuyện, bỗng một người đàn ông đấm mạnh lên mặt bàn, vang lên tiếng động u ấm.

Có lẽ cảm nhận sự dừng lại của ta, bọn họ vội vàng xin lỗi, nói không cố ý, mong ta đừng để tâm.

Ta gật đầu, tiếp tục ăn miệng lặng lẽ lắng nghe thảo luận.

Cảnh tượng vô số lun tràn ngập tâm trí.

"Ơ? Sao ngươi khóc?" người trẻ bên cạnh hỏi.

Ta lắc đầu, miệng vẫn không ngừng nhai.

"Hừ, dì là người tốt, ai nấy đều buồn," có người an ủi.

Ta gật đầu, một vị đắng lan tỏa trong lòng.

Món ăn giờ đây chả còn mùi vị gì nữa.

Đề xuất Hiện Đại: Xuyên Thành Vạn Nhân Hiềm Thập Niên 80, Tôi Dựa Vào Huyền Học Mà Khuynh Đảo Thiên Hạ
BÌNH LUẬN
Nguyễn Hồ Diễm Quyên
2 tháng trước
Trả lời

Lên thêm chương đi ạ

selena
selena

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Cảm ơn editor rất nhiều ạ

joovelle
joovelle

[Pháo Hôi]

2 tháng trước
Trả lời

Truyện hay lắm ạ, cảm ơn nhà dịch nhiều

Thương Khung Bảng
Cập nhật định kỳ
Đăng Truyện