Trời vừa hửng sáng, những bông tuyết đã phủ kín thú thành.
Bạch Chỉ quấn chiếc áo choàng lông mịn, đẩy cánh cửa sổ gỗ tầng hai ra, hơi lạnh lập tức ùa vào.
Bên ngoài cửa sổ là một màu trắng xóa, những cái cây trong sân trĩu nặng những cục tuyết, trên cành cây treo lủng lẳng những cột băng.
Cô giơ tay ra, hứng lấy vài bông tuyết hình lục giác.
"Tuyết rơi rồi."
Dưới sân đã náo nhiệt từ sớm.
Asher đứng giữa trời tuyết, mái tóc xanh dính những hạt tuyết nhỏ, anh cúi người giúp Chúc Dư đỡ thân hình người tuyết.
Gương mặt bầu bĩnh của Chúc Ngọc bị lạnh đến đỏ ửng hai bên má, cậu bé nắm một quả cầu tuyết to hơn cả mặt mình, "bạch" một tiếng ấn lên đỉnh đầu người tuyết.
"Đây là mũ của người tuyết."
Cậu bé mặc rất dày, giẫm lên tuyết kêu kèn kẹt, nhảy qua nhảy lại như một quả bóng.
Chúc Dư ngửa cổ vẫy tay lên tầng hai.
"A mẫu mẹ tỉnh rồi à, xuống chơi đi, cùng đắp người tuyết nào."
Cậu bé chạy đi trông như một chú chim...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 501 đến hết truyện với 11.500 linh thạch