Lucas quay lưng về phía Mục Xuyên và mấy người khác, không kiêng nể gì mà nháy mắt đưa tình thật mạnh với Bạch Chỉ, đầu ngón tay kẹp lấy cổ áo khẽ kéo một cái, đoạn dây đỏ cùng với chiếc nơ bướm lộ ra một nửa, đỏ đến chói mắt.
Bạch Chỉ thấy vậy, đưa cả hai tay nhấn cổ áo anh xuống, ấn chiếc nơ bướm đang chực lộ ra kia trở vào, đồng thời nhanh chóng giúp anh kéo cổ áo lên buộc chặt lại.
Bạch Chỉ dùng ánh mắt cảnh cáo anh, đừng có ở đây mà phát tiết "máu lẳng lơ".
Nhóc tỳ còn đang ở đây đấy.
Lucas nhìn dáng vẻ căng thẳng của cô, khóe môi nở một nụ cười đắc ý.
Chẳng phải là thành công rồi sao?
Bóng đêm tràn vào phòng, Bạch Chỉ tiện tay đóng cửa phòng lại, vừa quay người đã bị Lucas quấn lấy.
Anh hóa thành nhân hình, vẫy vẫy chiếc đuôi, hai cánh tay choàng qua cổ cô, rõ ràng cao hơn Bạch Chỉ đến hai cái đầu nhưng cơ thể lại mềm nhũn như không xương, cúi người áp má vào vai cô.
Giọng nói ẩm ướt và nóng bỏng gọi: "A Chỉ."
"Anh học đâ...
Bạn cần Đăng nhập để mở khóa từ chương 501 đến hết truyện với 11.500 linh thạch