Tin thú con ra đời, hôm qua Nora đã biết được từ báo cáo của tộc nhân.
Ở Tứ Vực, những con đực có quan hệ thân thiết với gia đình, sẽ báo tin mừng có thú con cho A mẫu A phụ ngay từ đầu.
Nếu quan hệ xa cách hoặc ở quá xa, thì mỗi người cứ tự sống cuộc sống của mình.
Trong đại sảnh của đảo Nguyệt Ảnh, Nora đang cùng tộc nhân bàn bạc chuyện trong tộc.
Thấy Asher bước vào, bà tạm dừng cuộc thảo luận. Tộc nhân hiểu ý mà rời đi.
Trên gương mặt Nora hiện lên vài phần ý cười dịu dàng.
Bà đứng dậy lấy xuống một chiếc hộp gỗ từ giá gỗ bên cạnh, đưa cho Asher.
"Đây là cho thú con, ta chuẩn bị từ sớm rồi."
Asher nhận lấy.
Bên trong có thú tinh cao giai, vải da thú mềm mại, thảo dược quý hiếm...
Mỗi món đều là Nora tỉ mỉ chọn lựa, toàn là thứ thú con sẽ dùng được trong lúc trưởng thành.
"Giờ con cũng là con đực có thú con rồi."
Nora đi đến bên cạnh Asher, giọng điệu trịnh trọng hơn ngày thường vài phần.
"Gánh nặng trên vai càng nặng hơn, sau này phải càng cố gắng săn thú hơn, nâng cao Thú Giai hơn, chỉ khi bản thân đủ mạnh, con mới có thể cho họ cuộc sống yên ổn trong khu rừng này."
"Con sẽ làm vậy."
Asher siết chặt chiếc hộp gỗ trong tay, vẻ mặt đặc biệt nghiêm túc.
Bình thường anh vẫn luôn mang theo vài phần tung tăng sáng sủa.
Lúc này nghĩ đến Thư chủ và thú con trong nhà, khí chất trở nên trầm ổn hơn.
Nora vỗ vỗ vai anh.
"Về đi, ở cạnh Bạch Chỉ và thú con cho tốt, đợi một thời gian nữa ta bận xong việc trong tay, sẽ đi thăm nhóc con."
Gần đây bà thực sự không phân thân ra được.
Biện pháp phòng trị hoa đỏ thẫm vẫn chưa tìm ra, thêm vài ngày nữa chợ muối Nam Vực lại sắp mở.
Chuyện lớn chuyện nhỏ trong tộc chất chồng lên nhau, thời gian hận không thể bẻ đôi ra mà dùng.
Asher gật đầu.
A mẫu là thủ lĩnh của Nhân Ngư Tộc, trên vai bà gánh an nguy của cả bộ lạc, bận hơn anh rất nhiều."
Người cũng chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn, đừng quá mệt.
Đại sảnh lần nữa trở nên yên tĩnh, Nora nhìn theo bóng lưng Asher rời đi.
"Thư chủ, mấy ngày nữa tranh thủ đi thăm thú con đi."
Thú phu của bà đang xoa bóp lưng cho bà.
Nora ừ một tiếng.
......
Sau khi biết Bạch Chỉ sinh con, Nicole xách giỏ hoa tươi dẫn theo thú con tới cửa chúc mừng.
"A Chỉ!"
Nicole vừa bước qua cổng viện đã cất giọng gọi, giỏ hoa trên cánh tay lắc rơi những cánh hoa nhỏ vụn.
"Thú con nhà cậu đâu rồi? Mau bế ra cho tôi xem nào, mấy ngày nay tôi sắp bị ba nhóc ở nhà hỏi phiền chết được, ngày nào cũng đòi tới xem thú con nhân ngư."
Phía sau cô còn có ba thú con ăn diện như một bó hoa rực rỡ.
"Ở cái hồ nước nhỏ phía sau đó, Asher đang dạy nó lặn."
Hồ nước nhỏ này vốn được xây để Bạch Chỉ bơi.
Bạch Chỉ cười đứng dậy, nhận lấy giỏ hoa trong tay Nicole, đầu mũi ngập tràn hương thơm ngọt nhẹ của hoa tươi.
"Mấy người tới đúng lúc thật, tôi vừa phơi được ít mứt quả mọng ngọt, lát nữa cho bọn nhỏ làm đồ ăn vặt."
Nicole đầy mặt kinh ngạc: "Lặn? Mới vừa ra khỏi hồ ôn dưỡng thôi mà? Chưa biết đi đã bắt đầu dạy lặn rồi?"
Hai thú con nhân ngư nhà cô đều là sau khi biết đi mới xuống nước học lặn sâu.
Thú con nhân ngư sinh ra từ trong hồ ôn dưỡng.
Bọn họ sinh ra đã biết bơi.
Nhưng kiểu hoạt động nâng cao như lặn sâu săn mồi thì phải học thêm.
Bạch Chỉ bất đắc dĩ xòe tay giải thích: "Asher nói anh ấy vừa sinh ra đã theo A phụ học rồi, bé Chúc Dư bây giờ học cũng không tính là sớm."
Cô là người, đối với cách giáo dục của thú nhân nhân ngư chỉ hiểu nửa vời.
Cho nên giao toàn bộ môn giáo dục săn mồi này cho Asher phụ trách.
Cô không hiểu, nên không chỉ huy bừa, cũng không nghi ngờ loạn.
Asher sẽ không hại con mình.
Nicole nghe xong lời giải thích, vỗ trán một cái.
"Tôi suýt quên Asher là vương tộc, vậy thì chẳng lạ nữa."
"Đều là Nhân Ngư Tộc, nhưng thiên phú của vương tộc phần lớn cao hơn nhân ngư bình thường."
Hai người nói chuyện rất hăng, bỏ quên ba nhóc con đang thò đầu ngó quanh dưới chân.
Sư tử con cắn lấy gấu váy Nicole, lắc đầu qua lại, kéo sự chú ý của hai người về.
Bạch Chỉ cười nói: "Mấy đứa đi tìm Chúc Dư chơi đi, lát nữa cùng qua uống nước trái cây."
Trừng Dung thích nước trái cây thơm ngọt ở nhà Thánh thư Bạch Chỉ.
Cậu ngẩng khuôn mặt nhỏ đáng yêu lên đề nghị: "Con muốn uống loại ngọt hơn một chút."
Bạch Chỉ gật đầu: "Không vấn đề, thỏa mãn yêu cầu nhỏ của con."
Trừng Dung giơ tay lên: "Con muốn thêm đá nữa."
Bạch Chỉ cũng vui vẻ đồng ý, nhìn sang sư tử con chưa hóa hình.
"Còn con thì sao?"
Sư tử con ngao ô một tiếng.
Nicole giúp phiên dịch: "Nó nói nó không kén."
Mấy thú con tay nắm tay vui vẻ chạy về phía hồ nước, tiếng ríu rít của bọn nhỏ vang lên.
"Chúc Dư! Bọn mình tới rồi đây!"
Nicole và Bạch Chỉ thong thả đi về phía hồ nước.
"Hai đứa nhà tôi năm đó học lặn, đúng là tạo ra không ít chuyện cười, Trừng Lạc còn bị sặc nước nữa."
Thú con nhân ngư bị sặc nước dưới biển, buồn cười chẳng khác nào thú trên đất bằng đi vấp ngã.
"Đúng rồi, tên của nhóc con là cậu đặt à?"
Bạch Chỉ gật đầu: "Ừ, có nghĩa là đủ đầy vô lo."
"Chính là có thịt dị thú ăn mãi không hết, có thú tinh cao giai mà dùng."
Nicole khen: "Tên hay đấy."
Ai mà không muốn sống cuộc đời không lo ăn mặc.
Cả hai đều là Thánh thư, cuộc sống tốt hơn thú nhân bình thường rất nhiều.
Nhưng thú phu của họ vẫn phải vì thịt dị thú và thú tinh mà bôn ba.
Gặp phải thú triều và trùng triều lớn, cũng không thể dễ dàng đảm bảo thoát thân an toàn.
Nicole rất thích cái tên mà Bạch Chỉ đặt.
Hai người đi đến bên hồ nước, thấy Asher đang nửa ngồi xổm cạnh hồ, trong tay cầm một sợi dây bạc mảnh.
Đầu còn lại của sợi dây buộc ở eo bé Chúc Dư.
Bé Chúc Dư lặn dưới nước, cái đuôi mập màu lam sẫm ra sức vỗ nước bơi về phía trước, đối kháng với sợi dây nhỏ trên eo.
"Chúc Dư!" Trừng Dung và Trừng Lạc nằm nhoài trên bậc đá, tò mò nhìn cái đuôi của bé Chúc Dư.
"Nhỏ như vậy đã phải học săn mồi rồi sao? Khổ quá đi mất."
Asher kéo sợi dây bạc về, bế Chúc Dư vào lòng.
Nói là học lặn, thật ra chỉ là cùng thú con chơi đùa dưới nước mà thôi.
Cũng giống như chơi bò lê bò lết trên đất với thú con vậy.
Chỉ là nhiều hơn trò chơi thuần túy không mục đích một mục đích mà thôi.
Chính là lúc bơi, dần dần rèn luyện sức bền và thể lực cho cậu.
Sức bền và thể lực mạnh, sau này mới có xác suất lớn hơn thức tỉnh dị năng tư chất cao.
Cơ thể yếu ớt không gánh nổi dị năng mạnh mẽ.
Ngoại trừ Thiên Ngộ Bạch, hắn là ngoại lệ.
Bé Chúc Dư nghe thấy tiếng gọi, bèn nằm trên vai Asher nhìn về phía anh em Trừng Dung.
Asher thấy vậy, đặt cậu lại xuống hồ.
"Mấy đứa đi chơi với nhau đi."
Bốn thú con cùng bơi trong hồ.
Bạch Chỉ đưa cho Asher một chiếc khăn da thú sạch, lau đi giọt nước trên vai anh.
"A Chỉ muốn ăn loại quả gì, anh đi cắt."
Bên hồ có ghế đung đưa và bàn nhỏ.
Bạch Chỉ và Nicole ngồi trái phải trên ghế đung đưa, nhìn thú con trong hồ nô đùa.
Bạch Chỉ nói: "Mỗi loại rửa một ít thôi, em còn muốn nước trái cây thêm đá nữa."
Đúng lúc này Lucas bưng khay đi vào, anh đặt một cốc nước trái cây thêm đá xuống cạnh tay Bạch Chỉ.
"Này, làm xong rồi."
Bốn cốc còn lại, anh đặt trên bàn.
Nicole cầm một cốc lên, đầy hứng thú nhìn thú phu của Bạch Chỉ tranh sủng.
Trước kia lúc còn ở nhà mình, cô chẳng thấy tranh sủng có gì thú vị.
Giờ đứng ngoài nhìn, lại thấy cũng khá hay ho.