Bạch Chỉ đang đứng cạnh bàn gỗ băm thịt nhuyễn, lưỡi dao lên xuống, thịt thú tươi bị băm thành từng hạt vụn nhỏ xíu.
Đây là thức ăn dặm chuẩn bị cho thú con, phải băm thật nhuyễn mới dễ tiêu hóa.
Vì đặt tên gì cho thú con, cô đã lật tung quyển từ điển trong 【Thẻ Sách】 lên xem hết một lượt.
"Em nghĩ ra mấy cái tên, mọi người nghe thử xem thế nào."
Collet ngồi xổm bên chân cô, bóc hạt dẻ rừng, từng hạt hạt dẻ đã bóc xong được đặt vào trong chiếc bát nhỏ.
"Được đó."
Bạch Chỉ đặt dao đá xuống, lau lau tay.
"Dylan, Hải Nhược."
Hai cái tên này đều có liên quan đến hải thần trong văn hóa Lam Tinh.
Dylan có nghĩa là "đứa con của biển cả".
Hải Nhược là vị hải thần của Bắc Hải trong truyền thuyết.
"Serfa, Nereus."
Đều là những cái tên có yếu tố biển cả.
"Chúc Dư."
Lấy tên tiên thảo, tượng trưng cho đủ đầy vô lo.
Ư Dịch nói: "Đều hay cả."
Anh không có ý kiến.
Thiên Ngộ Bạch cũng không có ý kiến gì lớn, không phải con của hắn, quyền quyết định cuối cùng không nằm trong tay hắn.
Vân Ngọc thì lại suy nghĩ rất kỹ.
"Chúc Dư và Hải Nhược nghe khá ổn."
Anh thích kiểu tên dịu dàng.
Giống như tên của A Chỉ vậy.
Lucas: "Anh bỏ phiếu cho Nereus."
Bạch Chỉ nhìn sang Mục Xuyên và Collet.
"Hai người thì sao?"
Mục Xuyên: "Serfa, Chúc Dư đều không tệ."
Collet: "Tôi cũng vậy."
Cậu thật sự không cảm thấy mấy cái tên này khác nhau chỗ nào, dứt khoát hùa theo lời Mục Xuyên luôn.
Bạch Chỉ tiếp tục băm thịt vụn.
"Không ai thích tên Dylan sao?"
Lucas nói: "Bạch Dylan, gọi lên nghe không thuận miệng."
Bạch Chỉ gật đầu, cũng đúng.
"Để lát nữa em hỏi Asher và thú con xem thích cái nào."
Rau rừng và thịt thú trong nồi xèo xèo sôi, hương thơm theo khe nắp nồi bay ra ngoài.
Khói lửa trong bếp, tiếng cười nói của người bên cạnh, cùng tiếng hừ khe khẽ thỉnh thoảng vọng ra từ phòng khách nơi thú con đang ở đằng xa, đan vào nhau.
Hợp thành cuộc sống thường nhật bình dị.
Nhưng chính kiểu thường nhật như vậy, lại khiến Bạch Chỉ cảm thấy yên lòng nhất, khiến cô thấy mình thật hạnh phúc.
Trên chiếc bàn gỗ nhỏ cạnh nôi em bé, một bát thịt nhuyễn ấm nóng đã được ăn gần hết.
Vừa rồi còn lo thú con có kén ăn không, không ngờ cậu nhóc lại nể mặt đến lạ.
Cái miệng nhỏ mím mở liên tục, ăn sạch một bát thịt nhuyễn, cái bụng tròn vo phồng lên, như nhét một quả bóng da nhỏ vào trong.
Bạch Chỉ rất có cảm giác thành tựu.
Làm mẹ cũng không khó như trong tưởng tượng.
Bạch Chỉ cầm lấy chiếc khăn sạch nhỏ, đầu ngón tay khẽ nâng cằm thú con lên, dịu dàng lau giúp cậu phần thịt nhuyễn nơi khóe miệng.
"Con ngoan quá đi, ăn hết nhanh như vậy luôn."
Lau miệng xong, cô không nhịn được cúi đầu, mượn ánh nắng ngoài cửa sổ đếm răng nhỏ của cậu.
Hàm trên hàm dưới đều nhú ra hai chiếc đầu răng trắng trắng, nhỏ xíu, như mầm non vừa mới nhú, tổng cộng bốn chiếc.
Giống hệt tình hình phát triển của trẻ loài người tám tháng tuổi.
Dường như thú con biết A mẫu đang nhìn răng nhỏ của mình, ngoan ngoãn phối hợp há to miệng.
Không cẩn thận còn chảy cả nước miếng ra.
Asher nhanh tay nhanh mắt dùng khăn lau đi, không để rơi xuống tay Bạch Chỉ.
"Anh bế nó ra ngoài chơi một lát, cứ ở mãi trong nôi cũng buồn."
Asher vừa nói vừa bế thú con lên đặt xuống tấm thảm.
Khu vực phòng khách gần sofa đã được trải một lớp đệm da thú rất dày.
Thú con bò qua bò lại trên đó sẽ không làm trầy tay trầy chân.
Asher vừa buông tay, nhóc con đã đạp chiếc chăn nhỏ trên người ra, để lộ bộ áo da thú nhỏ màu xanh lam mặc bên trong.
Bộ đồ là do Ư Dịch làm, phía trên còn thêu hình sóng biển nho nhỏ.
Ư Dịch đứng sau lưng Bạch Chỉ gần đây đã mở khóa kỹ năng thêu, có thể thêu ra vài họa tiết đơn giản.
Bạch Chỉ kéo lấy bàn tay lớn của anh.
Ư Dịch cúi người xuống, cánh tay dài vươn ra ôm cô vào lòng, tìm một chỗ ngồi xuống, đặt Bạch Chỉ ngồi trên đùi mình.
Bạch Chỉ tựa vào lồng ngực rộng lớn của anh.
Múi ngực rắn chắc này thật sự làm cô mê mẩn.
Thú con hóa ra cái đuôi cá màu lam sẫm mũm mĩm kia, chóp đuôi khẽ đập lên tấm đệm da thú, bắt đầu "ngoe nguẩy" bò qua bò lại trên đó.
Cậu nhóc vẫn chưa biết khống chế đuôi cá để bò trên đất liền, động tác vô cùng vụng về.
Dáng vẻ ngốc nghếch đáng yêu ấy chọc cho Bạch Chỉ không nhịn được bật cười thành tiếng.
Asher nhìn không nổi nữa, giúp cậu điều chỉnh lại tư thế mấy lần.
Khả năng học tập của thú con rất mạnh, càng bò càng hăng.
Bất tri bất giác đã ngoe nguẩy bò tới rìa tấm đệm da thú, không để ý bên cạnh có con báo đen đang nằm ngang ở đó.
"cốp" một tiếng khẽ vang lên, cái đầu nhỏ của thú con đụng vào Thiên Ngộ Bạch.
Thiên Ngộ Bạch không nhúc nhích vị trí, chỉ chậm rãi vẫy vẫy đuôi, dùng đuôi cuốn lấy đuôi cá của thú con, lật cậu nằm ngửa trên tấm đệm da thú.
Nhìn cậu vung cánh tay nhỏ, quẫy cái đuôi béo múp, giọng trầm thấp mang theo ý cười: "Con cá này béo thật."
Sau này câu cá biển cứ phải câu được con nào béo mẫm như thế này.
Thú con cố sức vặn người muốn lật lại.
Loay hoay hồi lâu, cuối cùng cũng lật người lại được, rồi chẳng thèm ngoảnh đầu, trực tiếp ngoe nguẩy bò về phía Bạch Chỉ.
Lucas cười nói: "Đây là muốn đi tìm A Chỉ mách tội."
Đáng tiếc bây giờ thú con vẫn chưa biết nói.
Đôi mắt tím của Mục Xuyên hiền hòa: "Hôm nay vừa mới ra khỏi hồ ôn dưỡng, mà đã có thể bò trên đất lâu như vậy, động tác còn rất lanh lẹ."
"Tư chất không tệ."
Mắt thấy thú con sắp bò tới trước mặt Bạch Chỉ, một chiếc đuôi rắn từ bên cạnh vươn tới, quấn lấy eo thú con.
Anh đặt thú con tới chỗ xa nhất trên tấm đệm da thú, đúng lúc là nơi cách Bạch Chỉ xa nhất.
Thú con vừa cố gắng cả buổi nháy mắt quay về "vạch xuất phát".
Cậu không nản chí, cũng không oa oa gào loạn lên.
Mà hóa đuôi cá thành hai cái chân ngắn trắng nõn, đầu gối chạm đất, tay chân cùng dùng sức bò về phía trước.
Tốc độ còn nhanh hơn lúc nãy dùng đuôi cá không ít, trên khuôn mặt nhỏ đầy vẻ không chịu thua.
Asher không ngăn mấy con đực làm vậy với thú con.
Bọn họ không có ác ý, là đang quan sát tư chất của thú con.
Dẫn thú con bò trên đất, có thể rèn luyện thể lực cho cậu.
Trước chút cản trở nho nhỏ này, cũng có thể nhìn ra tính cách của thú con.
Bạch Chỉ hứng thú nhìn nhóc con nhà mình.
Thú con bò càng lúc càng nhanh, mắt thấy sắp túm được vạt váy Bạch Chỉ, đuôi rắn của Vân Ngọc lại đột nhiên xuất hiện.
Nhưng lần này anh không cuốn thú con đi, mà cuốn Bạch Chỉ đang ở trong lòng Ư Dịch lên, đặt cô vào lòng mình.
Thú con vươn tay nhỏ, trơ mắt nhìn A mẫu vốn gần ngay trước mắt đột nhiên "bay" mất.
Cậu ngẩn người tại chỗ, ngẩng đầu nhỏ lên, trong đôi mắt đen to tròn đầy vẻ hoang mang.
Qua một lúc lâu, mới "a?" lên một tiếng.
Cái miệng nhỏ há ra, trông vừa tủi thân vừa đáng yêu.
Cậu nhìn hai con đực đã cản mình hai lần, cực kỳ không vui mà vỗ mấy cái lên mặt đất.
Mấy con đực xung quanh đều không nhịn được bật cười.
Asher đi tới, xoa xoa mái tóc xoăn nhỏ của thú con: "Đừng vội, A mẫu con ở kia mà."
Asher vỗ vỗ cái mông tròn vo của cậu, giọng mang theo ý cười: "Lần này không ai cản con nữa đâu."
Tốc độ lần này của thú con nhanh hơn ban nãy không ít, đầu gối nhỏ cọ lên tấm đệm da thú mềm mại, mái tóc xoăn nhỏ màu lam sẫm lắc lư theo động tác.
Vân Ngọc tựa vào sofa, thu đuôi rắn về.
Không còn ai cản nữa, thú con một đường thông suốt, rất nhanh đã bò tới bên chân Bạch Chỉ.
Cậu ngẩng đầu, đôi mắt đen sáng nhìn Bạch Chỉ, vươn cánh tay mập nhỏ ra.
Bạch Chỉ cúi người bế thú con vào lòng, đầu ngón tay xoa xoa khuôn mặt mềm mềm của cậu: "Con giỏi quá."
Thú con mãn nguyện rúc trong lòng Bạch Chỉ, bàn tay nhỏ nắm lấy vạt áo cô, cái đầu bé còn cọ cọ trước ngực cô.
Rất là quấn quýt.
Vân Ngọc ôm lấy eo Bạch Chỉ, kéo hai người họ cùng vào trong ngực mình, cằm chống lên đỉnh đầu Bạch Chỉ,
Mấy con đực còn lại vây quanh xung quanh.
Không khí trong nhà, trong tiếng trẻ con bập bẹ của thú con, đặc biệt ấm áp.