Bạch Chỉ xoa xoa cái đầu đang cúi xuống cầu an ủi của anh, nhìn thấy vành tai ửng đỏ ẩn sau mái tóc bạc dài.
Các thú nhân đứng xem, mang theo lo lắng mà đến, mang theo nụ cười mà đi.
Chuyện này đúng là khiến tim gan mọi người thắt lại hết cả.
Người duy nhất không vui chính là Ba Giang, kẻ vừa liến thoắng mắng mỏ Mục Xuyên lúc nãy.
Mục Xuyên dứt khoát khóa cửa căn nhà trống huơ trống hoác của mình lại, bước chân nhẹ nhàng đi theo Bạch Chỉ vào căn sân nhỏ.
Vào nhà xong, anh nhìn quanh bốn phía, mắt đầy vẻ tò mò và xem xét, rồi dừng lại trên người Bạch Chỉ.
"Đây chính là nhà của chúng ta sao?"
Mục Xuyên mất trí nhớ, hoàn toàn xa lạ với thế giới của Bạch Chỉ.
Bạch Chỉ khẽ gật đầu: "Đúng vậy, đây là nhà của chúng ta ở bộ lạc, anh ngồi xuống ghế đi, để tôi chữa đầu cho anh."
Cấu tạo đại não rất phức tạp, không biết dây thần kinh nào bị chập, hay khối máu bầm ở vùng não nào chưa tan.
Mục Xuyên ngồi xuống, đưa đầu mình vào tay Bạch Chỉ.
Anh nhắm mắt lại, dụi dụi vào lòng bàn tay mềm mại của cô.
Dị năng trị liệu trong tay Bạch Chỉ bao bọc lấy cả đầu anh.
Một lát sau, Bạch Chỉ thu hồi năng lượng, mong đợi hỏi: "Có nhớ ra được gì không?"
Mục Xuyên lắc đầu.
"Không có."
Dưới ánh mắt hơi thất vọng của Bạch Chỉ, anh đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay cô, an ủi: "Chúng ta bắt đầu lại từ đầu."
Khi ngẩng mắt lên, anh đã che giấu đi cảm xúc lo lắng nơi đáy mắt.
Chỉ cần đừng bỏ rơi anh là được.
Bạch Chỉ véo má anh, ký ức là phản ứng của những trải nghiệm quá khứ trong đầu.
Mất trí nhớ đã là hiện thực, chỉ cần chỉ số thông minh không bị thụt lùi là tốt rồi.
"Anh cứ ở nhà đi, bảo Asher kể cho anh nghe về những chuyện trước đây, xem có nhớ ra được gì không."
Mục Xuyên nắm chặt lấy bàn tay cô đang định buông xuống.
"A Chỉ, em đi đâu?"
Bạch Chỉ: "Đi chữa trị cho những tộc nhân bị thương."
"Phải ngoan nhé."
Chứng mất trí nhớ của Mục Xuyên không thể chữa khỏi ngay lập tức được.
Cô đã nhận thú tinh của tộc trưởng Bốc Lăng, nhận tiền của người ta thì phải giúp người ta giải quyết tai ương.
Mục Xuyên nhìn chằm chằm Bạch Chỉ bước vào cổng truyền tống.
Asher giơ tay quơ quơ trước mặt Mục Xuyên, thu hút sự chú ý của anh.
Nở một nụ cười, chỉ vào gương mặt xinh đẹp của mình giới thiệu: "Tôi tên là Asher, tộc nhân ngư hệ Thủy, là thú phu của A Chỉ."
Nói xong liền hất cằm, cho anh xem thú văn trên cổ mình.
"Này, đây là thú văn A Chỉ ấn lên người tôi đấy."
Ánh mắt Mục Xuyên thâm trầm.
Ai ghen tị chứ, anh không nói đâu.
Anh lên tiếng ngăn cản hành động khoe khoang của Asher: "Giới thiệu các giống đực trong nhà đi."
Asher kéo một chiếc ghế ngồi đối diện Mục Xuyên, chỉ vào ngực anh nói: "Anh là người vào cửa muộn nhất, tôi là người thứ ba."
Mục Xuyên: Ồ.
......
Bốc Á rất ngạc nhiên khi thấy Bạch Chỉ quay lại nhanh như vậy, trong dự tính của bà, cô sẽ vì chuyện của Mục Xuyên mà tạm dừng việc chữa trị.
Bà hỏi: "Mục Xuyên khôi phục ký ức rồi sao?"
Bạch Chỉ lắc đầu, đầu ngón tay cô lơ lửng trên vết thương của thú nhân tộc sói, vầng sáng trị liệu thấm vào lớp thịt lật ngược ra ngoài.
"Chưa, ký ức của anh ấy dừng lại ở một năm trước."
Bốc Á nhíu mày, Mục Xuyên còn chưa kịp dâng hiến bản thân đã làm mất ký ức rồi.
"Vậy, cô còn cần nó không?"
Bạch Chỉ cười quay đầu lại, đáp: "Cần chứ."
Cô nghĩ đến dáng vẻ Mục Xuyên nắm tay mình, ngoan ngoãn gọi Thư chủ.
Giống như một chú chó lớn chủ động ngậm dây xích đặt vào tay mình.
Một con sói bạc mất đi ký ức mà vẫn bị mình thu hút, rất đáng yêu.
Bốc Á nhếch môi, tâm trạng rất tốt.
Thú nhân dưới tay bà yếu ớt giơ tay lên: "Chân phải của tôi vẫn chưa có cảm giác."
Bốc Á: "Không quên cậu đâu."
Bận rộn cả ngày, Bạch Chỉ và Bốc Á đã kéo những thú nhân đang hấp hối trở về vạch an toàn.
Về đến nhà, Mục Xuyên và Asher đã chuẩn bị xong bữa tối.
Mục Xuyên chào hỏi các giống đực khác trong nhà một cách tự nhiên, thành thạo như thể không phải lần đầu gặp mặt.
Tầng một, Asher đẩy Collet ra, để mình tắm cho Bạch Chỉ trong phòng tắm.
"Anh biết, hôm nay A Chỉ định ngủ cùng Mục Xuyên, anh không có đau lòng đâu, chỉ là hơi nhớ em thôi, anh lúc nào cũng là người hiểu chuyện nhất mà, chắc chắn sẽ không để em phải khó xử đâu."
Bạch Chỉ chun mũi, cô ngửi thấy mùi trà xanh nồng nặc.
Tầng hai, Ư Vu chặn ở cửa phòng Bạch Chỉ, anh chỉ chỉ vào căn phòng ở góc rẽ trái của cầu thang.
"Căn đó mới là phòng của anh."
Mục Xuyên điềm đạm nói: "Tôi tỉnh dậy từ căn phòng này mà."
Ư Vu tựa vào cửa, uể oải đáp: "Ồ, đó là lúc anh đang hôn mê, A Chỉ không yên tâm."
"Bây giờ anh tỉnh rồi, phải dọn ra ngoài thôi."
Tai Mục Xuyên chỉ nghe thấy câu "A Chỉ không yên tâm".
Trong lòng cô ấy có mình.
Cả người anh trở nên nhu hòa hẳn đi.
Mặc dù trên người không có thú văn của giống cái, nhưng cô ấy đối với mình là khác biệt.
Cô ấy lo lắng cho anh.
Mục Xuyên mỉm cười đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của Ư Vu: "Tôi nghĩ, tối nay A Chỉ muốn ngủ cùng tôi."
Ư Vu: "Sao không gọi Thư chủ nữa đi."
Nụ cười trên môi Mục Xuyên cứng đờ trong chốc lát, anh đã mất đi ký ức trước đây, khi gặp A Chỉ lần đầu, không nhớ rõ nên xưng hô với cô thế nào.
Lúc đó gọi Thư chủ là không sai vào đâu được.
Anh mỉm cười đáp lại: "Hai cách xưng hô, đều phải gọi cả."
"Bây giờ, có thể tránh đường được chưa?"
Ư Vu hừ một tiếng, xoay người rời đi.
Mục Xuyên đẩy cửa bước vào phòng, trải giường chiếu xong, thay một bộ đồ da thú mỏng manh, rồi ngồi bên giường đợi cánh cửa được đẩy ra từ bên ngoài.
Bạch Chỉ tóc xõa ngang vai, đạp ánh trăng đẩy cửa bước vào, đi đến trước mặt Mục Xuyên.
Mục Xuyên nghe thấy động tiếng liền ngẩng đầu, dùng đôi mắt tím rạng rỡ nhìn cô.
Đó là một đôi mắt trong trẻo, khiến người ta say đắm.
Cô đưa tay ra, Mục Xuyên đặt mặt mình vào tay cô.
Đầu ngón tay mềm mại của giống cái lướt qua gò má, kèm theo từng luồng hương thơm thoang thoảng, hóa thành một cảm giác ngứa ngáy lan tỏa dọc theo sống lưng.
Không thể xua tan, đầy sự quyến luyến và khát khao.
Anh vùi mình trong hơi ấm, đôi môi mỏng khẽ mở nhưng không nói được lời nào.
Bạch Chỉ khẽ vuốt mái tóc bạc dài rũ trên giường của anh, đuôi mắt hơi đỏ, ngước mắt thấy rèm cửa vẫn chưa kéo.
Đẩy đầu anh ra.
"Rèm cửa chưa kéo."
Cô định đứng dậy nhưng bị Mục Xuyên nắm lấy cổ tay, cảm nhận được một luồng hơi nóng.
Giống đực cúi mắt, đang liếm đầu ngón tay cô.
Bạch Chỉ không còn tâm trí đâu mà đi kéo rèm nữa, tâm thần không tự chủ được tập trung vào bàn tay.
Cô muốn thu tay về, trong lúc cử động đầu ngón tay lại chạm phải một chiếc răng nanh.
Vừa chạm đã rời.
Mục Xuyên ngước mắt, trên đầu mọc ra một đôi tai sói bạc, một chút răng nanh áp lên đôi môi đỏ của anh.
Sói thú dùng chiếc răng cứng nhất, từng chút một cọ xát vào đầu ngón tay cô.
Đó là sự phục tùng.
Càng là sự nũng nịu thân mật giữa bạn đời.
Anh hơi nghiêng đầu, tai sói theo động tác của anh đang khiêu khích Bạch Chỉ.
"Sờ sờ nó đi."
"Chúng muốn em."
Bạch Chỉ thuận theo lòng mình, dùng bàn tay còn lại xoa lên tai sói.
Cũng không quên nói: "Anh bôi đầy nước miếng lên tay tôi rồi."
May mà mình có dị năng hệ Thủy, rửa tay rất tiện.
Trong mắt Mục Xuyên hiện lên một tia cười, điểm mà A Chỉ quan tâm thật kỳ lạ mà cũng thật đáng yêu.
Anh nói: "Không thích anh cắn tay em sao?"
"Anh có thể đổi chỗ khác để cắn."